Giọt buồn đọng chén từ ly
Chiều buông nắng nhạt lối đi bụi mờ
Mình về thăm lại ngày xưa
Bâng khuâng tìm lại giấc mơ thưở nào…

Hàng phượng thắm xôn xao
Sân trường im bóng nắng
Những hè xưa thầm lặng
Nghe nhớ đến nao lòng.

Một mình đếm bước chân
Trên con đường đá sỏi
Vòng đời không biết mỏi
Cuốn trọn những ngày xanh.

Một câu thơ cho mình
Một câu cho người ấy
Lời thơ buồn đến vậy
Tha thiết tới bao giờ?

Đời mình hạt cát hoá thơ
Đời người biển cát thành mưa thiên hà!

  Trần Thị Mỹ Vân
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.