Cám ơn em về thăm quê tôi
Xứ biển xa xôi vừa qua mùa giông bão
Đất trời quê mình còn chưa thay sắc áo
Gió táp mưa sa vẫn đẹp đến nao lòng

Bờ cát trắng mênh mông
Hàng dừa xanh quyến rũ
Ghềnh đá cheo leo dẫn lên mộ Hàn Mặc Tử
Em ngẩn ngơ theo từng bước mây trời
Và núi đá chơi vơi
Tiếng thì thầm biển cả
Em ngồi bên mộ đá
Tha thiết với người xưa
Cảm nhận ngọt ngào với những vần thơ
“ Sao anh không về thăm thôn Vỹ…”

Đến Hầm Hô , lướt thuyền nan trên suối
Với tiếng chèo khua cảnh lặng thanh bình
Đắm mình trong bãi Hoàng Hậu , Cát Tiên,
Em đến thăm Tháp Đôi , thăm Hồ Núi Một…

Cảnh đẹp quê tôi
Em đòi đi hết
Ghềnh Ráng nên thơ em muốn ở không về
Bãi đá này ngày xưa là chốn hẹn hò
Sao em biết
Mà cứ ngồi mơ mộng?

Xin lỗi em , vì lần này tôi lỡ hẹn
Không cùng em về ăn bánh ít lá gai
Ăn bún Song Thằn… có một không hai
Nhắp cùng em chung ly Bàu Đá
Em về đến quê mình
Tôi thì xa xôi quá
Lòng rưng rưng dõi từng bước em đi
Mong ngóng em từ quê cũ trở về
Gởi lại cho tôi ngọt ngào Hương Kỷ Niệm…

 Trần Thị Mỹ Vân.
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.