Tiếng đàn Việt ngân vang trên đất Mỹ
Bao lời ca hòa quyện đến diệu kỳ
Sao nỗi lòng nhớ mãi buổi chia ly
Em quay lưng tôi nghẹn ngào nuốt lệ

Nén đau thương ngần ấy năm đâu dễ
Tôi trở về tìm lại dấu chân xưa
Nắng xuân tràn hồn ngập lặn trong mưa
Bụi thời gian đã xóa nhòa lối cũ

Em trong tôi mối nghiệt tình ấp ủ
Đã theo tôi nơi cuối đất cùng trời
Những tưởng mình nằm lại giữa biển khơi
Trong lần vượt đại dương đầy tủi nhục

Ngần ấy năm chưa một lần hạnh phúc
Dầu trong mơ nói chi đến đời thường
Cuộc đời tôi dầm dãi với gió sương
Mãi tích cóp cả bạc tiền, danh vọng

Luôn thanh lịch với nhà xe sang trọng
Và một chỗ làm lắm kẻ ước mong
Ai cũng khen tôi cuộc sống thong dong
Ngày rỗi rãi nơi vũ trường,quán nhạc

Nào ai biết khi tôi ngân tiếng hát
Là để dối lòng tìm chút lãng quên
Phím đàn treo trên ngọn sóng chông chênh
Từng nốt nhạc xoáy vào tim quặn thắt

Đêm đêm về lăn trên giường vắng ngắt
Chiếc gối ôm trao gởi chút ấm nồng
Gối theo tôi suốt Xuân Hạ Thu Đông
Lau giọt lệ cho tôi khi buồn tủi

Gối thủy chung dẫu bao lần tôi hắt hủi
Khi bên tai như có tiếng thì thầm
Gối tủi hờn nhưng chỉ biết lặng câm
Nhìn tôi mớ gọi tên ai da diết

Chân cứ bước,đi đến đâu nào biết
Hồn say say trên khắp nẻo đường quê
Chợt nhận ra nơi tôi thường đợi em về
Bến đò cũ nối hai bờ luyến nhớ

Cội sung xưa đã bao lần mắc cỡ
Mi em khép hờ đón nhận môi nhau
Ba tiếng yêu thương giống tựa phép màu
Tôi mấp máy em uống từng hơi thở

Sung chưa biết chuyện đôi mình dang dở
Ngỡ tôi chờ em đang vội bước qua cầu
Con đò xưa giờ chẳng biết nơi đâu
Tôi thầm mong em đang trên bờ hạnh phúc!

   Minh Nguyên
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.