Đêm ấy lâu rồi
Bàn tay anh mơn nhẹ
Tóc em run khe khẽ
Môi thẹn thùng che răng khểnh làm duyên
Mắt anh đắm đuối
Má em thắm hồng dù chẳng chút phấn son
Anh lóng nga lóng ngóng
Mím chặt môi em cố nén cười
Ngơ ngẩn nhìn nhau
Cười!
Mỗi người một nửa
Xuân tình dậy lửa!

Trăng mờ!
Cơn bão ùa về
Tóc mây tơi tả
Anh và em mỗi người mỗi ngả
Đếm thời gian
Tóc đã pha sương
Thương
Nhớ
Đợi mong
Hy vọng

Đêm nay trăng lại mờ
Đưa anh vào giấc mơ!
Hạnh phúc vỡ òa giây phút gặp nhau
Tìm lại vị ngọt nụ hôn đầu
Em vô tình, môi anh rướm máu
Răng khểnh ngày xưa làm gì nên tội!
Anh giận dữ
Em tủi thân nức nở
Sấm chớp chói lòa
Giấc mơ tan!
Nuối tiếc
Lặng thinh
Bóng đêm
Một con đom đóm bay đến anh!

  Minh Nguyên
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.