Thu về em nhớ một thu xưa
Nhớ thuở bâng khuâng những hẹn hò
Để thoáng mây buồn vương mắt biếc
Có một vần thơ chết ước mơ …

Em bảo từ nay em sẽ thôi
Chuyện xưa ngày cũ đã xa rồi
Nỗi đau giờ cũng dần phai nhạt
Nhắc nữa làm chi chuyện một người!

Em bảo chuyện ngày xưa đã quên
Trăng xưa sao vẫn rụng bên thềm?
Gió xưa sao vẫn lay tà áo?
Người xưa… giờ vẫn gọi thầm tên!

Em bảo “quên quên ”, mà vẫn nhớ
Mỗi mùa gió nhẹ gọi thu sang
Lòng như lá rụng bên thềm cũ
Gọi giấc mơ xưa thoáng ngỡ ngàng

Em bảo quên , mà có biết đâu
Mỗi mùa thu đến dậy niềm đau
Thôi đừng nhắc chuyện xa xôi nữa
Năm ấy… Thu về…Ta mất nhau…

  Trần Thị Mỹ Vân
Bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.