Anh ngồi trên những bậc cuối cùng
Của chiếc cầu thang hy vọng
Nơi anh đã đánh đổi bằng rất nhiều những gì anh đã có
Để xây đắp nó
Bằng tuổi thanh xuân màu hồng rực rỡ
Bằng giấc mộng phiêu du một thời tuổi trẻ
Bằng ánh dương quang huy hòang của những ước vọng lung linh
Trong đó,
Không có em

Bao nhiêu năm qua
Bây giờ nó vỡ tan như bong bóng xà phòng
Để lại một cõi trống không
Thăm thẳm
Anh nhìn suốt qua nó
Và anh thấy lại chính anh
Đang mở ngăn kéo dĩ vãng
Tìm lại em trong những hoang tàn của ký ức
Cơn bão thời gian thổi qua
Tất cả
Tan thành bụi
Những mảnh vỡ của kỷ niệm
Cứa vào tim anh đau nhói
Để anh biết nỗi đau nầy là có thật
Và em đã từng là có thật
Trong cuộc đời của anh
Để anh biết khi đầu đã hai thứ tóc
Mới cảm nhận được vị mặn
Của những giọt lệ thầm
Khóc trong đêm trừ tịch
Cho một nỗi cô đơn vô cùng vô tận
Để anh biết chuyến tàu anh đã lỡ
Trên sân ga cuộc đời
Không còn gì ngòai một mảnh tình yêu mỏng manh của em
Mà anh chỉ còn níu giữ như một ảo ảnh

Lối về đã khép
Trăng khuya đã tàn
Lửa khuya đã cạn
Hương xưa đã phai ...
Em ơi ...

  Tấn Phương
Bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.