Cứ mỗi mùa qua, con mơ về Mẹ
Có đâu phải đợi đến thu về
Có đâu phải đợi Mùa Tháng Bảy
Cài lên áo mình màu bông trắng tái tê!

Xuân thương nhớ con mơ cành mai cũ
Thưở yêu thương lấp lánh mắt Mẹ cười
Bàn tay ấm đưa con vào giấc ngủ
Những trưa hè nghe tiếng Mẹ à ơi

Trời đông lạnh con thầm mong dáng Mẹ
Vòng tay ôm ấm áp những ngày thơ
Gió bên song làm con thức giấc
Ngỡ tiếng Mẹ năm nào – như tỉnh, như mơ!

Tuổi đời trôi qua – Mẹ muôn đời vẫn thế
Cho đời con đôi cánh của ước mơ
Cho tim con ngọt lời ru Tình Mẹ
Nước mắt chảy xuôi đâu chảy ngược bao giờ!

                               *   *
                                 *

Bây giờ nhớ mẹ ngẩn ngơ
Mặn môi viết những vần thơ ngậm ngùi
Còn bao giờ nữa mẹ ơi
Cho con sống lại một thời yêu thương!
Chiều mưa tháng bảy trời buồn
Nghe như gió thổi mười phương... Mẹ về!

  Trần Thị Mỹ Vân
Bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.