(tiếp theo)

Cả bốn người ngồi vào bàn dùng bữa cơm chiều. Medina lầm lì ngồi ăn, hà tiện từng lời nói. Lâu lâu gã lại nạt nộ gã bồi làm tên này co rúm người như con cuốn chiếu. Đang ăn, gã ngoắc tay gọi một tên cận vệ đang đứng khoanh tay phía sau. Tên cận vệ bước nhẹ đến bên cạnh, lễ phép khom người nghe lệnh. Gã nói nhỏ vào tai tên cận vệ. Hắn lùi lại, cúi đầu chào, xoay người và biến mất sau cánh cửa kéo. Sheila nhíu mày nhìn Bobby. Chàng lắc đầu nhè nhẹ và bóp nhẹ cánh tay ngăn cản nàng đứng dậy đi vào phòng rửa mặt. Chưa đến lúc phải làm liều. Dư âm của cơn cuồng nộ vừa rồi vẫn còn đọng lại trên nét mặt Medina. Có lẽ gã đang nghĩ đến Havana của ngày tháng cũ, một thành phố chứng nhân cho cái chết của cha gã và mối thù không đội trời chung với thằng Castro và tên hầu cận. Vợ gã im lặng ăn, nhai nhỏ nhẹ như mèo, đầu hơi cúi và hình như Lucinda không dám ngửng mặt lên thì phải. Một người vợ Cuba tiêu biểu. Lucinda có thể đã chứng kiến những cơn giận dữ của chồng trước đây nên nàng biết thân biết phận không dám mở miệng nói một câu. Bobby cố phá tan bầu khí nặng nề bằng cách bắt chuyện nhưng nàng nở nụ cười méo mó trên môi rồi cúi gầm mặt xuống không bao giờ ngước lên nữa.

Bữa cơm nặng nề trôi qua, Medina búng tay và một gia nhân mang đến một cặp da có khoá. Gã trao cho Bobby:

- Tất cả những gì tôi cần đều nằm trong đó. Ông có thể giúp tôi được chớ?

- Tôi sẽ làm ông vừa lòng.

Giọng gã trầm hẳn xuống:

- Tôi có nghe đến một tay sống cùng thành phố với ông bà có thể bán những hàng tôi muốn nhưng lại khó móc nối.

- Ông đừng lo, tôi có cách.

- Ông Rogers cũng nói với tôi thế.

Đột nhiên gã im lặng, chìm vào dòng suy nghĩ. Một lúc sau, gã khẽ thở dài:

- Ông có biết tay này buôn bán đủ loại súng nhưng chỉ trọng tiền bạc chớ không bao giờ ủng hộ mục đích đấu tranh của tôi đâu.

- Sao ông biết? Hắn nói cho ông biết à?

Gã mỉm cười:

- Tôi có nguồn tin riêng. Thôi, bỏ chuyện đó đi. Tôi chỉ biết là họ khuyên tôi nên nhờ trung gian khi mua súng với tên này. Bởi vậy tôi cần đến ông.

- Tôi hiểu, vì thế tôi mới đến đây bàn chuyện.

- Thế thì tốt lắm. Bao lâu ông mới giao hàng?

- Độ vài tuần.

- Vài tuần thì được. Để xem, lâu quá thì… hay thôi, như thế này… hai tuần, hai tuần nữa ông giao hàng cho tôi. Được không?

Bobby gật đầu và đưa bàn tay ra. Gã lại chúm lấy mỏm tay của chàng. Cũng cái lối bắt tay kỳ quặc đó. Bỗng nhiên chàng cảm thấy mấy đốt ngón tay của gã lạnh băng. Lạnh ngắt như xác một người chết lâu ngày. Chàng khẽ rùng mình.

- Có tờ giấy ghi rõ những lọai hàng tôi cần. Trên đó có tên và số điện thoại. Người của tôi, tên Raoul. Từ bây giờ trở đi, ông chỉ liên lạc với Raoul và xin nhắc lại là không bao giờ ông đến tìm tôi nếu tôi không mời. Tôi phải nói rõ vì nguyên tắc bảo mật. Sau này, ông không biết tôi cũng như tôi không biết ông.

Phiêu lưu trong nghề này đã lâu, Bobby biết phải giữ những nguyên tắc căn bản để bảo vệ cho cả hai bên. Gã không dặn thì chàng cũng chẳng bao giờ muốn gặp lại làm gì. Thằng này có một cái gì đó không ngửi được nên chàng tự nhủ chuyến này là chuyến cuối cùng đi mua súng cho nó, lần sau cho dù có trả nhiều tiền hơn chàng cũng không làm. Gã dặn dò:

- Tiền cũng ở trong đó luôn. Ông thấy cần đếm lại không?

Chàng phất tay:

- Không cần, thưa ông. Làm ăn phải tin tưởng nhau chứ.

Gã xoa tay vào nhau, cử chỉ như lúc gã kể chuyện thanh toán thằng khủng bố Hamas, tỏ vẻ bằng lòng:

- Tốt quá.

Khoảng 15 phút sau, chiếc xe đen tuyền đã bon bon trên xa lộ đưa vợ chồng Bobby trở lại Fort Lauderdale. Chàng kể cho Sheila nghe ước mơ của Medina, và con người thật của gã theo lời kể của Solly, nàng rùng mình:

- Thằng đó ghê gớm thật.

*
*       *

Hai tuần sau, Sheila nằm tắm nắng trên bãi biển để mặc Bobby bàn chuyện với một thằng trung gian ở quán kế bên. Nghe cái tên thằng này là biết ngay món hàng cần mua: Bob Súng Máy. Cả hai ngồi mãi gần bìa quán sát bãi biển, một phần yên tịnh dễ bàn bạc, phần nữa chàng muốn lâu lâu nhìn chừng Sheila đang nằm phơi nắng. Từ hôm gặp thằng Medina về, chàng cứ nhấp nhổm không yên. Bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Cái nghề giao du với bọn buôn súng lậu kể ra thật nguy hiểm. Đôi khi bọn nó muốn bảo vệ bí mật, không cho ai biết việc mua súng; cũng có thể bọn nó tiếc tiền, muốn đoạt hàng tay trên; sẵn súng trên xe chúng đẹt cho chàng một viên là rồi đời. Ôi sinh nghề tử nghiệp, biết sao hơn bây giờ. Nhưng nếu chúng âm mưu dể hại chàng và Sheila, chàng cũng không ngồi yên đó để chúng muốn giết lúc nào cũng được. Tao mà chết thì khối thằng bọn mày cũng phải chết theo, chàng nhủ thầm. Vì thế chàng phải soạn thảo kế hoạch kỹ càng. Duyệt lại mọi chi tiết đều thấy tốt đẹp cả, không có gì trục trặc nhưng sao trong thâm tâm chàng vẫn cảm thấy một cái gì đó không ổn trong việc mua bán này. Cẩn tắc vô ưu. Cứ cẩn thận vẫn hơn. Ngay chuyện gặp thằng Bob Súng Máy chàng cũng cẩn thận, không nói chuyện gì khác ngoài chuyện mua súng. Thằng này say mê chủ thuyết Quốc xã. Hắn lúc nào cũng mặc quần áo lính, vòng cổ và bông tai hình chữ vạn ngược, huy hiệu thời Hitler. Sheila hoàn toàn không ngửi được hắn; vì thế nàng mới bỏ ra ngoài này phơi nắng để mặc Bobby bàn chuyện.

Nàng thấy Bobby đứng dậy bắt tay thằng Súng Máy. Chắc mọi việc đã xong. Chàng đang đi về phía Sheila. Khi đến gần, con Hosh nhảy lên vẫy đuôi mừng chủ. Bobby cúi xuống vuốt ve mớ lông cổ. Lấy tay che ánh nắng, nàng nheo mắt hỏi:

- Xong rồi hả anh?

- Ừ! Nửa đêm ngày mai mình giao hàng.

Nàng vói tay chụp cái mũ rộng vành lên đầu:

- Em không chịu được bản mặt cái thằng Quốc xã đó.

- Anh cũng ưa gì nó. Mình cần nó để móc nối với thằng bán súng, thế thôi. Em đừng để ý đến nó. Lúc nào nó cũng trong tư thế chiến đấu, cứ như dân da trắng chuẩn bị một cuộc tấn công vĩ đại để diệt mẹ hết bọn da màu. Em chưa biết nó còn dùng xe díp lùn quân đội, đội mũ lính lái xe nữa kia. Kệ cha nó, xong việc tiền bạc sòng phẳng thì đường ai nấy đi.

- Đành vậy, nhưng giao du với những thằng như nó hèn người đi.

- Sheila, anh đã nói rồi. Mình đang cần nó, em biết không? Ai muốn mua hàng lớn đều phải qua thằng Súng Máy hết. Nhờ nó mình mới gặp thằng kia để lấy súng chớ. Trao tay xong là mình có 25 xấp, còn đòi hỏi gì hơn nữa em.

*
*       *

Chiều hôm sau, cả hai rong ruổi trên đường 84 về hướng Tây. Con Hoshi ngồi lên trên cái cặp da bên cạnh Bobby. Mắt chăm chăm nhìn ra ngoài cửa kiếng, Sheila đếm được cả chục trạm xăng dọc trên đường, những quán rượu tràn ngập xe vận tải ở bãi đậu, nơi bọn tài xế xuyên bang ghé lại xả hơi sau một ngày lái xe mệt nhọc. Bobby khều nhẹ nàng:

- Sheila, nhìn dùm anh cái quán ăn (diner) bên đường. Trông nó giống như cái toa xe (trailer). Đó là điểm hẹn mà chúng ta sẽ gặp Raoul, người của thằng Medina.

Vài ngày trước, khi nhận được cú phôn của Raoul nói về việc giao hàng, Bobby đã bàn bạc với nàng để dựng lên một kế hoạch an toàn, tương đối an toàn. Bobby đề nghị với thằng Raoul sẽ đậu chiếc xe van của chàng tại quán ăn, lái một chiếc vận tải loại trung do nó cung cấp, đến doanh trại mua súng, chất hàng lên và lái về; sau khi đổi xe cho nhau, thằng Raoul lái xe đầy súng đi (làm gì kệ mẹ chúng nó không cần biết!), còn vợ chồng chàng cũng lái xe mình đi với 25 nghìn bỏ túi, thế là xong.

Sheila vẫn dán mắt bên ngoài để tìm quán hẹn, tay vẫn vuốt mớ lông cổ con Hoshi, nàng băn khoăn:

- Bobby, em thấy không cần phải mang Hoshi theo. Chuyến này em cảm thấy lo âu làm sao ấy.

- Em không biết, con Hosh khôn lắm. Nó lai sói nên khôn ranh và dữ tợn không thua gì béc-giê của Đức. Có nó cũng đỡ được nhiều chuyện. Nếu có chuyện bất ngờ, nó sẽ báo cho biết trước chuẩn bị, hơn nữa khi đụng trận có thêm nó mình cũng đỡ lo. Phải không Hosh?

Hosh hình như hiểu được tiếng người, nó vẫy đuôi, dụi đầu vào bên hông chàng. Sheila kiểm soát lại khẩu Seecamp một lần nữa. Cái chất crôm lành lạnh không làm nàng khó chịu, trái lại nàng cảm thấy vững tâm hơn. Bobby nói:

- Cầm tay lái dùm anh.

Vẫn ngồi ở chỗ cũ, nàng vói tay giữ tay lái cố giữ cho chiếc van chạy ngay ngắn trên phân lộ phải. Bobby vòng tay sau lưng rút ra một khẩu CZ-75. Chàng kéo nòng kiểm soát lại ổ đạn, nạp nguyên một băng đầy, lên nòng trở lại rồi đút ngược phía sau lưng. Sheila nheo mắt:

- Em cứ tưởng anh tin thằng Medina.

Chàng chỉ tay vào người nàng, giọng nghiêm chỉnh:

- Anh chỉ tin một người duy nhất, em.

Cả hai lặng yên theo đuổi ý nghĩ riêng. Một lát sau, Bobby lên tiếng:

- Cái thằng bán súng cho mình cũng là một loại ngoại hạng. Để anh nói thêm cho em biết. Nó chủ trương chỉ có giống da trắng là đáng sống, còn các chủng tộc khác một là chết hai là làm nô lệ phục vụ giòng giống thuần chủng. Nó tôn thờ Hitler, quảng bá chủ thuyết Quốc xã, kêu gọi, xách động giống da trắng đứng lên xử dụng quyền lực (white power) của mình. Nó chiêu tập được một số thằng đầu trọc (skinhead) và phát-xít, sống sâu trong rừng, lập doanh trại, nuôi chó dữ, huấn luyện lính chuẩn bị một cuộc tấn công quy mô dành lại chính quyền cho người da trắng. Lâu lâu, nó lại tập trận, trùm mặt, đốt rụi cây thánh giá. Mấy thằng đi theo tôn phong nó làm giáo chủ và một mực trung thành với chủ thuyết da trắng. Thằng này đặc biệt ghét bọn đen nhưng ghét nhất là bọn Cuba, cỡ thằng Medina.

Bỗng Sheila chỉ tay về phía trước:

- Quán ăn đây rồi anh.

Bobby cho xe chạy chậm lại và quẹo vào bãi đậu xe. Bây giờ đang còn vắng chứ lát nữa đây khi chở súng về thì không biết bao nhiêu xe đổ dồn vào đây để bốc hàng, chàng nhủ thầm. Bobby lái vòng ra bãi đậu xe tối mịt phía sau quán ăn và đậu sát bên chiếc vận tải màu trắng. Chàng nói với Sheila:

- Em ngồi đây chờ anh.

Hosh bỗng nhỏm dậy, khẽ rít lên mấy tiếng và nhìn theo hướng chủ vừa bước xuống. Sheila vỗ vỗ vào gáy bảo nó nằm yên. Bên chiếc xe vận tải, một người đàn ông cũng bước xuống. Ngồi trong xe Sheila cố nhướng mắt để nhận diện người đàn ông nhưng bãi đậu xe tối quá nên nàng chỉ thấy dáng người hắn nhỏ thó khi đứng đối diện với thân hình lực lưỡng của Bobby. Hắn trao cho Bobby một vật rồi bước vòng ra phía trước quán ăn. Chàng quay về phía Sheila vẫy tay ra dấu. Nàng bước xuống xe với con Hosh, tay cầm theo chiếc cặp da. Bobby đã ngồi vào chỗ tài xế của chiếc vận tải trắng, nàng bước lên ngồi kế bên. Sheila huýt gió gọi Hosh. Không biết vì lý do gì nó cứ đứng nhìn chủ trân trân và bỗng nhiên Hosh cất tiếng sủa vang, chân lùi dần về phía sau.

Tiếng sủa vang lên rộn rã trong đêm thanh vắng làm náo động cả bãi đậu xe. Sheila mở cửa xe nhoài người ra ngoài gọi con chó. Hosh càng sủa dữ và bất ngờ nó nhảy chồm tới cắn vào gấu quần jean của nàng, kéo ngược trở lại. Bobby bối rối vì nếu nó cứ tiếp tục sủa ran thì chẳng mấy chốc mọi người ở quán ăn sẽ đổ dồn ra phía bãi đậu xe. Chàng gắt:

- Cái con khỉ này hôm nay lại dở chứng. Em dắt nó lên không thì hư chuyện mất.

Sheila nhảy xuống, nắm lấy vòng cổ và kéo con chó sền sệt lên xe. Nó ghìm hai chân lại, nhất định không chịu theo ý nàng. Cuối cùng, nàng cũng bế được nó lên, vỗ về:

- Chuyện gì vậy con?

Bobby lại gắt lên, giọng bực tức thấy rõ:

- Mày có im đi không hả Hosh. Tao cho mày ở lại bây giờ.

Nó hiểu được tiếng chủ, không ghì hai chân xuống sàn xe nữa nhưng miệng lại rít lên những tiếng thảm thiết. Hình như nó muốn nói với chủ điều gì đó mà không sao diễn tả được. Nằm bên cạnh Sheila nhưng con Hosh vẫn nhấp nhổm không yên, lâu lâu nó lại rên khe khẽ. Bobby nhăn mặt không để ý đến cử chỉ của con chó lai nữa. Chàng lấy chùm chìa khóa Raoul vừa mới đưa và giải thích cho Sheila hiểu:

- Nó đưa cho anh hai cái máy phát tín từ xa (remote transmitter). Một cái dùng để nổ máy và khoá hai cánh cửa phía trên. Một cái dùng để khoá cánh cửa ở phía đuôi xe đề phòng có đứa nào lén mở cửa sau đánh cắp hàng.

Chàng đưa cho Sheila thấy cái hộp nhỏ phát tín hiệu có dán băng màu trắng. Bobby nhấn nút, nghe tiếng click, mọi cánh cửa trước khoá chặt, hai ngọn đèn pha ở đầu xe chớp tắt báo hiệu hệ thống báo động đã hoạt động, máy xe cũng sẵn sàng. Chàng đề máy. Xe chở hàng quốc cấm có khác. Đề là nổ liền, tiếng nổ tròn trịa và êm ru. Sheila thắc mắc:

- Còn cánh cửa sau thì sao?

Bobby chìa cho nàng thấy một cái hộp khác có dán băng màu đỏ để phân biệt:

- Thằng Raoul dặn rất kỹ. Sau khi chất hàng lên xe là phải bấm nút này liền không cho thằng nào mở cửa sau leo lên vì bất cứ lý do gì. Nó dặn mãi đừng bấm chậm, đừng bấm sớm; cứ nhận hàng đầy đủ thì mới bấm. Cha tiên sư mấy thằng Cuba, có mỗi cái máy phát tín mà nó cứ dặn đi dặn lại hoài. Nó cứ làm như mình ngu lắm không biết xử dụng mấy cái hộp thổ tả này vậy.

Chàng lui xe và chạy vòng ra phía trước, rời bãi đậu xe. Giây phút quan trọng đã đến. Lên đường lao mình vào cuộc phiêu lưu đầy hiểm nguy. Qua kiếng cửa sổ, chàng chợt thấy thằng Raoul ngồi một mình ở quầy hàng, nhâm nhi ly cà phê. Bobby lẩm bẩm:

- Lát nữa lái về giao cho nó cái chìa khoá xe rồi về nhà làm một giấc cho đã con mắt.

Bobby dự định sau chuyến mua súng chàng và Sheila sẽ đi thoát khỏi nơi này, đến một nơi thật xa, tha hồ yêu nhau để bù lại những giây phút căng thẳng. Chàng chợt nghĩ đến căn phòng ấm cúng và Sheila trong bộ đồ ngủ hình mắt cáo khêu gợi từ phòng tắm bước ra…

*
*       *

Mười lăm phút sau, Bobby lái xe vào một con đường mòn cây cối mọc chằng chịt hai bên đường. Những cành cây thông và tàn hoa dại đập vào kiếng xe nghe bần bật. Phía bên trái, những ngọn đèn xanh loé lên rồi biến mất. Mắt nai. Chàng không ngờ khu vực này nhiều nai đến thế. Độ một lúc sau, quãng đường tương đối quang đãng hơn nhưng gập ghềnh. Có lẽ ổ gà hoặc những mô đất đắp cố ý trên đường để xe phải chạy chậm lại. Bobby chợt thấy một tấm biển khá lớn bên vệ đường: KHU VỰC HẠN CHẾ, TRẠI DA TRẮNG THUẦN CHỦNG, TOM MILLER. Qua ánh đèn xe lấp loáng, chàng thấy một căn nhà bằng gỗ đứng sừng sững, bên cạnh là căn nhà chòi làm bằng vỏ nhôm, sơn màu xanh đậm và nâu như màu quần áo lính Thuỷ Quân Lục Chiến.

Bobby đậu xe cách căn nhà vài mét. Đèn trước hiên bật sáng và một người to lớn, phải nói khổng lồ mới đúng, xuất hiện ngay trước ngưỡng cửa. Chàng độ chừng hắn ít nhất phải cao 6’6’’, và nặng ít nhất 300 cân Anh. Khuôn mặt của gã khổng lồ trông ma quái, bộ râu quai nón rậm che kín nửa mặt, đi đôi giày lính, cái tạp-dề trên người che kín từ ngực xuống cái bụng phệ. Chàng dặn vội Sheila:

- Em cứ ngồi đây. Nếu trong 10 phút anh không đi ra thì em lập tức lái xe chạy ra khỏi cái ổ quỷ này gấp.

Nàng rút trong túi ra khẩu Seecamp:

- Mười phút nữa không thấy anh em sẽ xông vào.

- Trời ơi! Em có điên không. Đây là ổ chứa súng, em đưa cái đồ chơi con nít ra dọa bọn nó à! Đừng dại mà chết chùm. Em cứ thoát khỏi đây còn anh sẽ có cách. Nghe anh đi.

Nàng thở dài:

- Thôi được rồi, em nghe lời anh nhưng anh phải cẩn thận.

Bobby bước ra khỏi xe và tên khổng lồ tiến lên, theo sau là con pitbull trắng, cao cỡ con Hosh nhưng dáng to lớn kềnh càng hơn. Ngồi trong xe, Hosh đánh hơi được chó lạ, nó cụp tai chồm dậy, hai chân trước đứng thẳng, cổ họng gầm gừ nhe hàm răng trắng ởn, tư thế sẵn sàng lâm trận.

Sheila hồi hộp theo dõi từng bước của chàng. Cả hai đứng đối diện, trao đổi dăm ba câu, bắt tay và tên khổng lồ gần như ôm choàng lấy Bobby. Bằng hai ngón tay, hắn nhón lấy khẩu súng khỏi dây lưng của chàng và thảy ngay vào bụi cây bên cạnh. Hắn quàng cánh tay hộ pháp qua vai Bobby và dẫn chàng đi về phía căn nhà chòi. Người Bobby gần như lọt thỏm vào trong cánh tay hộ pháp của hắn. Lần đầu tiên trong đời, nàng chợt thấy thân hình Bobby nhỏ bé hẳn lại.

Mớ lông cổ con Hosh bỗng dựng đứng, cổ họng thoát ra những tiếng gầm gừ. Sheila gãi gãi phía sau tai nhưng nó vẫn nhìn theo hướng Bobby. Bóng của chàng và tên khổng lồ cùng con chó biến mất sau cánh cửa của căn nhà chòi.

Nàng vỗ về:

-    Bình tĩnh, Hosh, mọi việc sẽ đâu vào đó.

( còn tiếp 1 kỳ )

Nguyên tác: BEYOND DOG
Pat Jordan

 Hải Ngữ ( phóng tác)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.