Lòng mẹ bao la như biển Thái bình...rạt rào.
                                                                       Y Vân

Nóng ơi là nóng. Dự báo thời tiết đã cho biết đây là một ngày nóng nhất trong năm, giữa tháng Tám, sức nóng và độ ẩm suýt soát trăm độ F. Quả cầu đỏ treo lơ lửng giữa bầu trời xanh ngắt giận dữ ném tràn xuống trần gian từng vạt lửa, hừng hực. Khoảng 90 độ khí hậu đã nóng bức lắm rồi. Nhiệt độ cả trăm thì ai cũng muốn ở trong nhà và vặn máy điều hoà lên đến tối đạ Tôi vừa về đến văn phòng làm việc sau một cuộc chạy bộ 10 cây số gây quỹ yểm trợ cho việc nghiên cứu những căn bệnh tim trầm kha. Thật đúng là bệnh tim, mạch máu đang chạy rần rần trong cơ thể tôi như muốn nổ tung lên. Chiếc quần cụt và cái áo thun của tôi ướt sũng mồ hôi. Nóng bức quá chịu không nổi. Tôi thèm khát một luồng nước mát lạnh từ vòi sen tuôn xối xả xuống thân hình để làm dịu đi cơn nóng đang chui rúc trong từng thớ thịt. Ôi! Tôi sẽ đứng dưới vòi sen thật lâu cho đã cơn thèm. Vậy mà tôi phải ngồi lại trong văn phòng vì giọng nói của ông cảnh sát trưởng vang bên kia đầu dây:

Luân hả! Về rồi à! Đừng ra khỏi phòng nghe. Có khách đến thăm cậu bây giờ.

Tôi chán nản ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh. Không biết ông ta giới thiệu ai đây. Trong người đang nóng bức nên tôi thật chẳng muốn tiếp khách một chút nào. Đang lúi húi cởi dây giày thì cửa phòng bật mở. Mệt quá, tôi để mặc kệ hai mối dây giày lòng thòng hai bên, chẳng buồn cởi tiếp. Ngả người ra sau, tôi nhìn người khách vừa bước vào là một con bé ăn mặc gọn gàng, khá tươm tất. Sau khi cất tiếng chào, con nhỏ tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trước mặt. Nó nghiêng đầu, nheo mắt nhìn chăm chăm vào người tôi rồi buông một câu:

Trông bác giống Hulk Hogan quá...nhưng cái mặt thì không!

Tôi thuộc loại to con, lại năng tập thể dục nên thân thể trông khá nở nang nhưng so tôi với Hulk Hogan (một võ sĩ đô vật nổi tiếng) thì hơi quá. Thật đúng là lối so sánh của con nít. Nghe con bé nói thòng thêm "cái mặt" không giống, tôi bật cười:

Cám ơn cháu.

Con bé tiếp tục so sánh tôi với tay võ sĩ nhà nghề:

Tóc bác cũng khác nữa.

Tôi nhập vào dòng câu chuyện:

Không sao, tôi nhuộm là giống ngay.

Ừ! Cũng được nhưng "cái mặt" thì không thể nào "nhuộm" được. Mặt bác khác xa Hulk Hogan.

Nếu vậy thì đành chịu!

Ông ta nói là bác có thể giúp cháu!

Hulk Hogan nói vậy à?

Con bé sụp ánh mắt, lườm tôi một cái thật dài:

Không, cái ông ở ngoài kia kìa. Ổng nói ổng là cảnh sát trưởng nhưng cháu không tin vì thấy không giống mấy ông cảnh sát trưởng trên TV chút nào hết. Trên TV, mấy ông cảnh sát mặc... ... đồng phục, đúng không?

Uh huh. Còn ông này lại mặc quần jean xanh.

Tại hôm nay nóng quá, thôi mặc vậy cũng được.

Cháu thấy ổng giống mấy tên cao bồi thì đúng hơn, mà mặt ổng nhiều tàn nhang quá, nhiều hơn cả cháu nữa.

Bây giờ tôi mới chú ý đến những vết tàn nhang trên khuôn mặt của con bé. Nó mọc lấm tấm, rải đều chung quanh mũi và trên đôi má hồng hồng như những hạt mè. Hai lọn tóc đen mảnh thả vừa chấm vai, đong đưa theo từng cử điệu của con bé. Những sợi tóc mai xoắn cong tự nhiên vung vẩy hai bên thái dương trông thật dễ thương. Đôi môi chúm chím, đỏ mọng, mở ra giọng nói nghe líu lo như chim hót. Phải nhìn nhận khuôn mặt con bé gần như tuyệt hảo và chỉ cần vài năm nữa thôi khuôn mặt đó sẽ là một biểu tượng cho bàn tay nhào nặn tài tình của tạo hóa. Con bé mặc chiếc áo thun màu hồng có in hình con mèo nhỏ trông đã bạc màu. Chiếc quần jean cụt ngang nửa đùi sờn gấu để lộ những thớ vải trắng thả rơi tua tuả không đồng đều. Đôi giày màu trắng đi lâu ngày cũng ngả sang màu xám xịt. Đột nhiên con bé đứng thẳng dậy, moi trong túi ra một cục kẹo cao su, bẻ làm đôi và chìa một nửa về phía tôi, giọng thân mật:

Bác nhai không?

Tôi đỡ lấy cục kẹo, đã trở nên dẻo quẹo vì nhiệt độ trong người, nói cám ơn rồi quăng tọt vào miệng.

Chúng tôi ngồi đó, lặng lẽ nhai kẹo, mỗi người theo đuổi ý nghĩ riêng tư của mình. Trong trí tôi hiện giờ chỉ nghĩ đến dòng nước mát lạnh phun ra từ vòi sen đổ ào ào xuống thân hình nóng bức. Đang liến thoắng thế mà con bé giờ đây im bặt, ngồi thản nhiên nhai kẹo gần như không biết tôi đang ngồi ngay trước mặt. Khoảng chừng giập bã trầu, tôi phá tan sự yên lặng:

Thế cháu cần giúp gì không?

Con bé không chú ý đến câu hỏi của tôi, đang bận bịu thổi kẹo thành quả bong bóng nhỏ. Có lúc nó thổi không khéo, quả bóng vỡ gây một tiếng bụp nhẹ, để lại chất kẹo nằm vắt ngang đôi môi mọng đỏ. Con bé dùng lưỡi khéo léo đưa hết kẹo vào trong miệng, nhai nhai vài cái, kéo dài miếng kẹo rồi chú tâm thổi. Tôi biểu diễn thổi phồng một quả bóng khá to, giữ cho nó đừng vỡ trên môi rồi há miệng nuốt hết vào bên trong mà không gây một tiếng động nào. Con bé nhìn có vẻ thán phục: Bác làm hay quá, cháu thì chịu.

Cháu bao nhiêu tuổi?

Bảy.

Mãi đến tám tuổi bác mới thổi được kẹo cao su. Cháu thế là giỏi hơn bác nhiều lắm.

Đôi mắt con bé sáng lên rạng rỡ nhưng không nói thêm một lời nào. Nó ngồi lặng yên nhai kẹo một lúc khá lâu rồi đột nhiên lên tiếng:

Bé Ty đi mất rồi.

Tôi hơi khựng nhưng vẫn giữ giọng thản nhiên:

Đi mất rồi à? Thế bé bị mất tích hả?

Uh huh. Bác tìm dùm cháu được không?

Tôi muốn gật đầu nhưng lại hỏi ngược:

Thế lần cuối cháu thấy bé Ty khi nào?

Theo thói quen, hỏi xong tôi lôi vội ra cuốn sổ tay, cầm bút chuẩn bị để ghi lời khai của con bé.

Ngày hôm qua. Cháu để nó sau vườn. Đúng ra là cháu không nên để bé Ty một mình. Mẹ cháu nói là phải lo lắng chăm sóc cho bé Ty nhưng cháu ham chơi quên béng đến khi ra sau vườn thì bé Ty đi đâu mất.

Ra là thế. Bây giờ cháu tả sơ sơ bé Ty cho bác nghe coị

Con bé nắm lấy đuôi tóc bằng hai ngón tay, vẩy vẩy vào má, rồi quệt quệt ngang mũi mà mới nhìn thoáng qua trông giống bộ râu mép. Dáng điệu nó trầm ngâm như cố nhớ lại hình dáng của bé Ty để diễn tả. Khi hai ngón tay nó thả ra, lọn tóc đánh ngược về vị trí cũ thì con bé nói một hơi như sợ ý nghĩ tan biến mất:

Tóc nó đỏ, không đỏ lắm đâu, màu cam thì đúng hơn nhưng ai cũng nói là đỏ hết. Buồn cười quá bác há!

Tôi ghi ngay vào cuốn sổ:

Tóc đỏ... thế mắt thì sao?

Xanh.

Vậy thì chắc đẹp lắm?

Sao bác biết hay quá vậy? bé Ty đẹp lắm. Mẹ giận cháu lắm vì cháu để mất bé Tỵ Mẹ nói là phải xem chừng vì bé Ty mắc tiền lắm...

Nó lắc lắc đầu, đôi mắt xa xăm:

... mà cháu cũng không biết bao nhiêu tiền nữa.

Thế bé Ty mặc quần áo gì?

Bộ đầm màu xanh làm bằng cái thứ gì mà nhìn thật sáng. Có sợi dây treo ở đây nè...

Con bé chỉ tay vào cổ rồi tiếp tục:

... đi giày trắng mà lại không có vớ. Đôi vớ mất lúc nào cháu cũng không nhớ nữa.

Thế cháu có bé Ty lâu chưa?

Cháu có vào dịp sinh nhật của cháu.

Sinh nhật của cháu khi nào?

Ngày 8 tháng 7. Sinh nhật đó cháu được 7 tuổi đó. Cháu lên 8 tuổi vào sinh nhật năm sau.

Uh huh. Thế bé Ty bao... lớn? Cỡ này không?

Tôi đưa hai bàn tay ra dấu. Con bé lắc đầu, đưa đôi bàn tay cách nhau khoảng hai gang tay người lớn:

Tên nó là... à, tên thật của nó là An Minh, nhưng cháu thích gọi là bé Tỵ

Tôi gật đầu đồng tình. Con bé vẫn giọng đều đều: Mẹ cháu không muốn...

Con bé ngập ngừng một chút như để lấy hơi rồi tiếp tục:

... không muốn cháu gọi nó là An Minh.

An Minh? Tên đẹp quá đi chứ.

Con nhỏ gật đầu, đôi mắt buồn hẳn. Trong một thoáng, tôi có cảm giác con bé muốn khóc nhưng trong một cố gắng nó mím chặt môi kềm giữ được. Bỗng nhiên con bé đổi giọng:

Ông ta nói là người ta trả tiền cho bác.

Ai? Ông cảnh sát trưởng hả? Cũng đúng nhưng cháu biết cái cân đứng không? Cái cân mà cháu thường thấy trong phòng mạch bác sĩ đó.

À! Cháu có thấy... nhưng cái cân thì làm sao?

Cái cân đứng có cái cần gạt tuỳ theo sức nặng của mỗi người. Bác cũng lấy tiền công tuỳ theo từng người. Nhưng cũng tuỳ người đó có đủ tiền trả hay không nữa kìa.

Con bé suy nghĩ một chút rồi đứng dậy dùng tay moi hết những gì trong túi ra đặt lên bàn. Cả một nhúm bạc lẻ. Hai đồng tiền 25 xu, một đồng tiền 10 xu, bảy đồng tiền 1 xu. Ngồi hẳn xuống ghế, nó ngẩng mặt lên hỏi tôi:

Từng đó đủ chưa bác?

Tôi vui vẻ:

Đủ rồi cháu.

Thế bác sẽ kiếm bé Ty dùm cháu chớ?

Được mà, bác sẽ cố nhưng bác không dám hứa đâu nhá. Nghe tôi nói không dám hứa, con bé nhìn lại đống bạc lẻ đặt trên bàn, ý chừng so sánh việc làm của tôi có xứng đáng với số tiền mà nó bỏ ra hay không. Tôi vội thương lượng:

Hay là như thế này, khi nào bác tìm thấy bé Ty thì cháu mới trả tiền. Nếu không tìm thấy thì bác cháu mình chẳng nợ gì nhau cả. Sao? Cháu thấy thế nào?

Con bé tươi hẳn nét mặt và vơ vội đống bạc lẻ thồn hết vào túi quần.

Bác cần thêm một vài chi tiết nữa. Trước hết, tên cháu là gì?

Hoàng Thiên Kim.

Sợ tôi không ghi đúng, con bé đánh vần từng chữ cho tôi ghi vào sổ. Nó chồm người về phía trước theo dõi từng chữ tôi viết xuống giấy xem có đúng không. Địa chỉ nhà cháu và số điện thoại?

Um... một một bảy South đường 21. Căn H. Ở phía đàng kia kìa.

Nó hất hất tay về hướng đông, tiếp tục:

Nhà cháu không có điện thoại.

Thế cháu cuốc bộ đến đây à?

Dạ, mà trời hôm nay nóng quá, đi mệt muốn chết.

Khu chung cư của con bé cách tòa nhà, nơi văn phòng tôi làm việc, khoảng hai dãy phố về phía đông. Nhiều năm trước đây, khu phố đó tương đối khang trang, yên tịnh.

Con bé chắc đi bộ từ đường Main về hướng downtown gặp đường số 7, nơi sở cảnh sát tọa lạc. Từ văn phòng làm việc của tôi đến trung tâm của thành phố, những khu thương mại sầm uất nằm hẳn trên đường Main nên xe cộ lưu thông như mắc cửi. Toà nhà của tôi nằm cuối khu thương mại nên khi vượt qua đường 19 về hướng đông sẽ gặp những khu ổ chuột nằm san sát nhau cả đến mấy dãy phố. Tôi bỗng thấy con bé thật tội nghiệp:

Thế mẹ cháu có đi làm không?

Um... mẹ cháu không đi làm.

Vậy mẹ cháu thường ở nhà?

Mẹ cháu ngủ hoài à.

Thôi được rồi. Cám ơn cháu nhiều lắm. Để bác đưa cháu về nghen!

Thôi chẳng cần đâu. Cháu nhớ đường về mà.

Để bác đi với cháu cho vui. Đến góc đường 21 thì cháu đi một mình, bác không đưa cháu về đến tận nhà đâu.

Trong khi chờ đợi con bé bằng lòng, tôi buộc vội lại dây giày. Khi tôi đứng lên, nó bỗng đưa tay níu tôi lại, lưỡng lự một chút rồi hỏi tôi có phải là bác Luân không? Tôi gật đầu. Con bé đứng thẳng dậy tiến về phía cửa. Tôi bước theo, đi song đôi với nó qua hai dãy phố đến ngã tư đường 21 và Main. Tôi vẫy tay chào, chờ con bé băng qua đường tiến vào khu chung cư, và nó biến mất sau đám cỏ dại mọc hỗn độn ở phía sân trước.

Trên đường về tôi hỏi Thiên Kim thêm được một vài chi tiết nữa. Hai mẹ con mới dọn đến khu chung cư khoảng lễ Giáng sinh, tính ra mới hơn tám tháng. Ba thì bỏ nhà đi mất biệt. Nó sửa soạn lên lớp hai, rất thích đi học nhưng lại ghét mấy thằng nhóc ở trường mà theo con bé thì bọn chúng ngu dốt không tả được. Tôi bật cười khi Thiên Kim nói mấy thằng nhóc và đàn ông như bác là hai sinh vật khác nhau xa. Con bé đã hỏi mấy đứa nhỏ trong chung cư về con búp bê - An Minh, mà nó thường gọi là bé Ty - nhưng đứa nào cũng lắc đầu, chẳng biết một tí gì về chuyện con búp bệ Thiên Kim lại không nhớ con búp bê đó loại gì nên tôi đành bỏ ý định mua cho nó một con búp bê khác, giống y chang để thay thế.

Trở lại văn phòng, tôi nhả bã kẹo cao su, súc miệng để đánh tan vị chua nằm trong cổ. Tắm rửa qua loa, mặc vội chiếc quần cụt và áo thun, tôi lái xe đến sở cảnh sát. Viên cảnh sát trưởng - Phi - đang ngồi ở bậc thềm cửa, trên tay cầm tấm bìa kẹp giấy. Tôi sà xuống bên cạnh: ủa! Máy điều hoà lại hư nữa à?

Ừ! Nó cứ hư hoài, ngồi đây còn có tí gió mát. Thế con bé Thiên Kim có đến văn phòng của cậu chớ?

Có! Tôi vừa mới dẫn nó về nhà. Ông cứ gởi cho tôi những khách hàng như con bé Kim thì chẳng mấy chốc mà tôi bị phá sản. Thế ông biết gì về mẹ con bé không?

Không! Nghe nó nói thôi chớ biết gì đâu. Mà mẹ nó không hiểu làm gì để cho đứa nhỏ mới bảy tuổi đầu chạy rong khắp khu phố một mình. Cậu cũng biết là khu chung cư đó đâu có yên ổn gì. Tôi có nói nó lên xe để tôi đưa đi nhưng nó nói mẹ dặn là không được bước lên người lạ. Thế nên tôi đành để nó đi bộ đến văn phòng của cậu một mình.

Thế đúng là mẹ con nó sống trong khu chung cư đó hả? Ừ! Không sống ở đó thì sống ở đâu bây giờ. Thú thật tôi chẳng muốn đến khu chung cư đó một chút nào.

Khu lao động, đủ loại hạng người, anh biết không? Tôi nghĩ phải có người trông nom con nhỏ Kim chứ không thể để nó chạy lông bông như vậy được. Tôi tin là mẹ của nó không hay biết một tí gì chuyện con bé cuốc bộ đến sở cảnh sát một mình.

Coi như tôi có trách nhiệm về vụ này, thế ông nghĩ tôi phải làm gì bây giờ?

Dễ quá, mua cho con bé một con búp bê khác.

Nhưng tôi lại không biết con búp bê thuộc loại gì.

Vậy thì...hỏi mẹ nó.

Hơi khó coi đó ông! Nghĩ thử xem tự nhiên có thằng đàn ông lạ mặt hỏi muốn mua cho đứa con gái con búp bê, mẹ nó chắc chắn không nghĩ tốt cho tôi đâu.

Thì giải thích cho mẹ nó hiểu. Nếu bà ta còn nghi ngờ, nói bả gọi cho tôi. À! Cuộc chạy bộ ra sao?

Chạy kiếm tiền cho hội từ thiện ấy mà. Tôi chạy không nhanh nhưng chạy một mạch không nghỉ. Cũng vuị Tôi đứng lên, phủi phủi lớp bụi ở phía sau quần, thở dài:

Chắc phải nói chuyện với mẹ nó quá.

Lái xe trở lại con đường dẫn đến chung cư, khi đến gần tôi thoáng thấy Thiên Kim đang chơi đùa ngay trước cửa nhà với mấy đứa bé gái. Một người đàn bà mở cửa, đứng trên thềm nhìn ngắm chúng nô giỡn. Tôi tin chắc đó là mẹ của Thiên Kim. Người đàn bà trẻ măng, tôi đoán cỡ 22, 23 là cùng. Trời ơi, con nhỏ Kim đã 7 tuổi, vậy là mẹ nó mang bầu khi vừa mới lớn. Tôi chợt nghĩ đến thống kê mới nhất cho biết số trẻ em vị thành niên mang thai ngày càng tăng. Chắc chắn mẹ của Thiên Kim nằm trong số người bước vào đời quá sớm.

Dáng người đàn bà lùn thấp, nhỏ con và tất cả cái chất đàn bà đều thể hiện trên khuôn mặt. Một khuôn mặt nhỏ nhắn, khá quyến rũ, phấn son rực rỡ như đi dự dạ hội. Mười ngón tay sơn đỏ chói, luồn vào trong mái tóc đen nhánh, dài quá vai, cong xoắn, cắt tỉa gọn gàng, trong một cử chỉ làm dáng như đứa con gái mới lớn. Tất cả phí tổn cho những sửa soạn đó đủ để trả hoá đơn điện thoại vài ba tháng dễ dàng. Cánh cửa mở đủ rộng để người ta nhìn thẳng vào phòng khách thấy lỏng chỏng một bộ bàn ghế rẻ tiền.

Tôi tiến đến gần cửa, gật đầu chào:

Chào bà, tôi là...

Chào anh, cứ gọi tôi là Thu Linh, tiếng bà nghe già quá.

Người đàn bà đứng kiễng chân, thân hình đong đưa lả lơi, nheo mắt nhìn tôi, ngón tay trỏ xoắn xoắn lọn tóc một cách nghịch ngợm.

OK. Thu Linh. Tôi là...

Tiền xe phải không? Tôi đã gởi ngân phiếu...để xem...à! hai ngày trước rồi.

Không, tôi đến đây không phải vì tiền xe. Tôi là trinh thám tư và tôi...

Tôi quên nên trả tiền xe trễ... nhưng mà ông nói gì? trinh thám tư hả?

Khuôn mặt Thu Linh hơi đổi sắc. Nàng lùi lại một bước, đôi mắt trợn tròn, giọng lạc hẳn đi:

Ông là cảnh sát?

Không! Tôi làm nghề trinh thám tự Tên tôi là Nguyễn...

Ông muốn gì?

Giọng nói Linh run rẩy, đôi chân lùi dần về phía sau. Vẻ thất thần, lo sợ hiện rõ trên nét mặt nàng.

Tôi mới gặp Thiên Kim sáng nay. Nó nói là đánh mất An Minh nên tôi muốn hỏi...

Cánh cửa đóng sầm lại ngay trước mắt tôi. Âm thanh khô khan của cánh cửa đập vào khung gỗ làm tôi sửng sốt.

Tôi tin chắc là tôi chưa nói một lời nào thất thố. Tôi chưa nói hết câu mà nàng đã thụt người vào trong, đóng mạnh cửa, tránh xa tôi như người sợ lây bệnh truyền nhiễm. Tôi gõ cửa. Không một tiếng trả lời. Gõ lần nữa. Cũng không. Tôi bỗng nghe loáng thoáng tiếng nàng ở phía sau nhà, giọng gay gắt:

Kim...Kim, về nhà ngay, nhanh lên con ơi...

Căn nhà thuê của mẹ con nàng nằm ở phía nam trong dãy chung cư gồm tám căn giống in hệt nhau. Tôi bước vòng ra phía sau nhà. Khi đến gần cửa sau, tôi tựa lưng vào bức tường vôi loang lổ, ngay sát cửa sổ. Tiếng quạt trần cũ quay tròn gây ra một âm thanh lách cách đều đặn. Tôi nhủ thầm chỉ cần nghe tiếng đánh hoặc tiếng khóc của Thiên Kim là tôi tông cửa vào liền, có đủ lý do để chất vấn nàng. Tôi nghe tiếng cánh cửa lưới đập mạnh vào khung gỗ rồi giọng của Linh đanh cứng và sắc:

Mẹ con mình đi xa. Đem hết quần áo lại đây, mau lên... cứ vơ hết đồ trong tủ ra. Trời ơi! nhanh lên Kim, sao ngày thường mầy nhanh tay lắm kia mà. Mau lên Kim... Đi đâu hả mẹ? Con đang chơi với mấy...

Thu Linh hét to:

Lấy hết quần áo ra, nghe không!

Xen lẫn trong tiếng hộc tủ đóng sầm sầm, tôi nghe hình như có tiếng khóc thút thít của bé Kim. Tiếng con bé lạc giữa những tiếng động hỗn độn:

Mẹ ơi! có chuyện gì vậy mẹ?

Không có gì hết, cưng! Nhanh tay lên con... vậy đủ rồi, không cần mang hết quần áo đi. Đợi mẹ nghen. Rồi tất cả bỗng chìm vào yên lặng, không một tiếng động. Không lâu lắm tôi nghe tiếng cửa trước mở ra rồi đóng lại ngay. Một lúc sau, tiếng của Linh vang lên rõ mồn một:

Đi con, nhanh lên... thôi, không cần cái đó đâu...Mẹ sẽ mua cho con cái khác...đi, đi..mau chân lên Kim.

Con muốn mang nó theo mẹ ơi..

Bỏ đị..ừ, thôi được rồi...lấy đi..nhanh lên.

Tôi chạy dọc theo nguyên cả chiều dài của căn chung cư, bọc lên phía trước, núp ngay dưới lùm cây cao lấp xấp của căn nhà đầu tiên ở góc đường theo dõi hành động của hai mẹ con. Linh chạy hấp tấp ra khỏi nhà, hối hả mở cốp xe, quăng vội cái va li quần áo vào bên trong. Thiên Kim đứng bên cạnh chiếc xe Toyota cũ mèm của mẹ nó, một tay vân vê lọn tóc, còn tay kia ôm chặt con gấu nhồi bông vào người.

Lên xe...lên xe mau lên con!

Linh mở cửa, đẩy đẩy con bé phía sau lưng, miệng kêu rối rít nhanh lên con. Thiên Kim vừa lọt vào bên trong thì mẹ nó đóng vội cánh cửa, hấp tấp chạy vòng qua phía bên kia, mở cửa ném mình xuống ghế ngồi. Chỉ một thoáng, chiếc xe Toyota phóng vọt ra đường, tiếng máy rú rền rĩ để lại một vệt khói màu xanh lam ngập mùi xăng cặn. Tôi chồm dậy, chạy nhanh về chiếc xe Camaro, nổ máy theo sát mẹ con Thu Linh.

Trên đường, tôi chụp vội lấy cái phôn cầm tay ở hộp xe. Mắt không rời chiếc Toyota trước mặt, tôi cố bấm số gọi cho sở cảnh sát. Mẹ con Thu Linh đang chạy về hướng đông trên đường Main.

Tôi muốn nói chuyện với ông cảnh sát trưởng. Ông ta mới ngồi ngoài cửa khoảng nửa tiếng trước đây.

Luân hả? Vẫn chưa có điện lại nên không có máy lạnh. Ông ta lại đi ra ngoài rồi.

Kiếm ông ta dùm tôi. Chuyện khẩn cấp.

Ối dào! Lúc nào mà chẳng phải chuyện khẩn cấp. OK, để tôi đi tìm.

Chiếc Toyota vẫn chạy cách tôi một quãng. Thêm một quãng ngắn nữa là mẹ con Thu Linh sẽ ra khỏi thành phố dẫn vào vùng ngoại ô về hướng đông. Nếu nàng cứ chạy thẳng mãi, chắc chắn sẽ đụng xa lộ liên bang 84. Xa lộ này dẫn đến Portland hoặc rẽ sang hướng đông nam để đi về phía tiểu bang Idaho trong khoảng hơn tiếng đồng hồ lái xe.

Tiếng Phi, viên cảnh sát trưởng, vang lên trong máy điện thoại:

Hê! Có chuyện gì không?

Tôi vắn tắt kể lại sự việc. Phi sẵng giọng:

Hôm nay cậu sao vậy? Chuyện con búp bê nhỏ xíu mà sao bây giờ lại thành lớn chuyện rồi. Tôi làm được gì cho cậu bây giờ. Luật pháp đâu có cấm mẹ con nó đi xa đâu?

Tôi cũng không biết tại sao tôi đuổi theo nữa, có lẽ trực giác nghề nghiệp chăng? Nhưng ông có thể giúp tôi bằng cách chận xe lại, gọi là kiểm soát sự an toàn của con bé Kim. Lý do kể cũng chính đáng đấy chớ! Cậu có thấy bà mẹ ngược đãi con bé không?

Không hẳn...nhưng

Có lấy được số xe không?

May mắn trí nhớ tôi cũng không đến nỗi tệ. Mẹ con Thu Linh vừa phóng xe ra khỏi sân thì mắt tôi đã dán chặt lấy bảng số xe. Tôi đọc bảng số xe cho Phi và tả mọi chi tiết về chiếc Toyota của Linh. Giọng Phi đều đều trên điện thoại:

Nếu cứ chạy theo hướng đó thì chắc chắn sẽ leo lên xa lộ liên bang và như thế thuộc về quyền của cảnh sát tiểu bang. Tôi không biết sẽ làm được gì...vì đã ra khỏi phạm vi của cảnh sát quận rồi. Để xem.. tôi sẽ gắng. Cứ bám sát đừng để mất dấu. Tôi sẽ gọi lại liền.

Khi Phi gọi lại thì chúng tôi đã bon bon trên xa lộ 84, về hướng nam, cách nhau khoảng một dặm. Phi hỏi tôi khoảng đường đang chạy:

OK, chốc nữa sẽ có cảnh sát tuần tra tiểu bang chận xe lại để kiểm soát nhưng tôi nghĩ là họ sẽ không có lý do gì để giữ mẹ con nàng cả. Họ muốn thấy tận mắt con bé OK, thế thôi. Tôi không biết làm gì hơn nữa. Cô ta chẳng làm gì trái luật hết. Bằng lái xe của cô ta còn hạn và thuế lưu hành cũng đóng đầy đủ. Khoảng mười phút sau, một chiếc xe cảnh sát tuần tiễu chạy vụt qua tôi. Nó đổi len, giảm tốc độ, theo sát chiếc Toyota một quãng đường. Tôi thấy đèn xanh đỏ trên mui xe cảnh sát nhấp nháy và tiếng còi hụ vang lên lanh lảnh. Chiếc Toyota tấp vào lề, đậu hẳn lại ngay trước xe tuần tiễu. Tôi lái chầm chậm, vượt qua hai chiếc xe đậu bên lề đường. Linh đang đứng ở phía cảng sau, cúi lom khom nhìn vào bánh xe khá xẹp theo hướng chỉ của viên cảnh sát. Nàng gật đầu lia lịa, gần như đồng ý với tất cả những lời của nhân viên công lực.

( Còn tiếp)

 Hải Ngữ ( phóng tác)

Nguyên tác: Sacrifice
trích từ Murderous Intent
L. L. Thrasher
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.