Sáng Tác

TÌNH MƠ

Long Thành đất đỏ mù sương
Quê hương anh đó người thương vẫn chờ
Đêm nay ôm gối nằm mơ
Thấy người yêu cũ ngồi chờ bên song

Xem tiếp...

Ngồi đây lại nhớ về em
Những ngày thân ái êm đềm trôi xa
Mặc cho những giọt mưa sa
Ướt dầm mái tóc, ướt qua bên chồng

Xem tiếp...

Em là hoa hiện dáng người
Tôi là cánh bướm, cung trời về say*

Chiều nay mắt đã cay cay
Nhớ người yêu cũ ta say một mình
Để quên đi một mối tình
Ngày xưa thân ái, chúng mình có đôi

Xem tiếp...

Tri âm ngày mỗi vắng
Đêm nằm quen thở ra
Mưa luồn cổ áo rách
Bụng đói ngán đường xa

Xem tiếp...

Gửi chị L.T. Mai, Falls Church, với thời gian sống nhẫn nại bên cha mẹ già yếu

Trời mới tờ mờ sáng bà Nhân đã thức dậy. Nằm dài trên giường, bà suy nghĩ vẩn vơ. Bà vẫn chưa quen nằm ngủ trên tấm nệm mà Bản và San – vợ chồng thằng con – đặc biệt mua cho bà và nói là để má nằm đỡ đau lưng kèm theo tiếng chép miệng của San: năm trăm mấy đó má, thứ thượng hạng chớ hổng phải đồ bỏ đâu! Nghe tiếng chép miệng, bà không đoán được ý của con dâu muốn cho bà thấy cái lòng tốt của nó hay là hối tiếc vì đã bỏ ra một món tiền khá lớn. Mà bà có muốn nằm trên một tấm nệm đắt tiền như vậy đâu. Tính ra bà Nhân nằm đã được hai tháng mà vẫn chưa quen. Nó mềm quá, Mỹ quá, chẳng giống cái bộ ván mà bà đã quen lưng ở quê nhà. Quê nhà đâu nữa, quê nhà bây giờ là ở đây, bà Nhân nói với lòng mình.

Xem tiếp...

Ở nhà tranh vách nứa
Chuột gián đùa tỉnh bơ
Mối mọt cũng vào hùa
Quỉ tha ma lại bắt

Xem tiếp...

Mưa
mưa
mưa....
trên các màu sắc
đỏ...
xám ngoét
rêu thẫm ...
lạnh buốt
trên những vết nứt của ĐÁ
đã hóa thạch !

Xem tiếp...

alt

Ngày 27/5, ông quan tòa Moriarty ở bang Texas tuyên phạt cô Diane Trần, học sinh lớp 11 của trường trung học Willis (thành phố Willis, gần Houston) một ngày tù và $100 tiền phạt vì vắng mặt quá nhiều trong một khóa học. Luật bang Texas rất nghiêm nhặt. Nếu một học sinh vắng mặt trên 10 buổi trong một khóa học (chừng 4 tháng rưỡi) sẽ bị phạt vạ như trên. Diane vắng mặt đúng 18 buổi.

Xem tiếp...

alt

Không biết bạn còn nhớ lúc còn nhỏ mỗi khi té ngã thì mẹ bạn làm gì để cho bạn bớt đau không? Riêng cách của mẹ tôi, bà Maria Trần thị Ân, thì tôi nhớ lắm. Mẹ vội chạy xổ lại, miệng than rối rít, ôi! tội nghiệp con tôi… Mẹ ôm choàng lấy tôi, ủ tôi vào người, hôn lên chỗ đau và không ngừng xuýt xoa, mẹ đền cho con… mẹ đền cho con… Rồi mẹ tôi dựng tôi ngồi lên lòng, nắm chặt lấy tay tôi và bảo: khi nào đau thì siết chặt lấy tay mẹ, và mẹ sẽ nói mẹ yêu con. Bàn tay nhỏ bé của tôi giữ không hết bàn tay dịu hiền của mẹ, nhưng tôi vẫn cố nắm chặt. Mẹ nhìn tôi mỉm cười bảo: cưng ơi, mẹ yêu cưng lắm.

Xem tiếp...

Em ngả ngớn vành trăng non nhục lạc
Ta sững sờ chết điếng tiễn thơ ngây
Mây giang hồ hí hửng khoát em đi
Và giục gió rung cao cờ thánh nữ

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.