-
Hải Ngữ
-
Đăng ngày 07 Tháng 5 2012
-
Lượt xem: 1942

Không biết bạn còn nhớ lúc còn nhỏ mỗi khi té ngã thì mẹ bạn làm gì để cho bạn bớt đau không? Riêng cách của mẹ tôi, bà Maria Trần thị Ân, thì tôi nhớ lắm. Mẹ vội chạy xổ lại, miệng than rối rít,
ôi! tội nghiệp con tôi… Mẹ ôm choàng lấy tôi, ủ tôi vào người, hôn lên chỗ đau và không ngừng xuýt xoa,
mẹ đền cho con… mẹ đền cho con… Rồi mẹ tôi dựng tôi ngồi lên lòng, nắm chặt lấy tay tôi và bảo:
khi nào đau thì siết chặt lấy tay mẹ, và mẹ sẽ nói mẹ yêu con. Bàn tay nhỏ bé của tôi giữ không hết bàn tay dịu hiền của mẹ, nhưng tôi vẫn cố nắm chặt. Mẹ nhìn tôi mỉm cười bảo:
cưng ơi, mẹ yêu cưng lắm.
Xem tiếp...