Sáng Tác

Đợi chiếc taxi đi khuất, Sean chờ thêm một lát cho chắc ăn. Hắn không muốn Đỏ nghi ngờ nàng đang bị theo dõi. Nếu Đỏ lỡ thấy hắn, thằng khốn nạn Bobby và nàng lại bỏ chạy, và đừng hòng Sean thấy lại số tiền trăm nghìn của xếp. Đây là cơ hội cuối cùng để hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ xếp giao. Sean cẩn thận thả bộ dọc theo dãy phố đối diện, song song với dãy có căn nhà Bobby đang trốn. Hắn bước thận trọng tiến về phía căn nhà Đỏ đã vào.

Xem tiếp...

Nằm trong bụng mẹ ngó ra
Thấy cây mọc ngược thấy nhà chạy nghiêng
Tròn trăng khuyết nguyệt liền liền
Núi vơi sông lấp miên miên đổi dời

Xem tiếp...

- Xếp dám cá với tôi không?

Thằng Bobby ngồi ưỡn cái bụng phệ trên chiếc ghế ở quầy rượu nheo nheo mắt hỏi Sean. Cái lối nheo mắt của Bobby kèm theo tiếng “xếp” bỡn cợt nghe thật đáng ghét. Tiếng kèn saxo réo rắt của người nhạc công da đen đang nhắm mắt thả hồn vào bản nhạc vẫn không át được tiếng reo đều đều gợi cảm của những đồng kim khí rơi loảng xoảng xuống ô vuông ngay dưới dãy máy đánh bạc. Đôi lúc đâu đó có tiếng người hét rú lên khi thắng lớn ở một ván bài xì-lác hoặc ở quầy roulette làm mọi người đổ dồn mắt về một phía.

Xem tiếp...

Tôi có người em gái nhỏ
Cuối đông vượt biển đi xa
Mòn mỏi mùa mùa lá đổ
Thương vương trắng tóc Mẹ già.

Xem tiếp...

alt

Vào một ngày mùa đông giá buốt, cái lạnh cắt da giam kín mọi người trong căn nhà ấm cúng. Bốn đứa con nhỏ của gia đình ông bà Đôn – như thường lệ – chọc phá, cãi vã ỏm tỏi chỉ vì mấy món đồ chơi. Căn nhà luôn ồn ào vì những tiếng hét chói tai, tiếng chân chạy sầm sập trên sàn gỗ, tiếng la ơi ới đâm vào màng nhĩ, tiếng vật lộn huỳnh huỵch trên bộ phản. Nhìn chúng nó háo thắng dành giật không biết nhường nhịn, bà Đôn nghĩ có lẽ mấy đứa con của bà chẳng bao giờ hiểu thương yêu là gì! mặc dầu trong thâm tâm bà vẫn mong bà nghĩ sai.

Xem tiếp...

alt

- Chị ơi! Em đau giá rét về
- Em ơi!  Theo chị bước ly quê
Chị nghe máu nghẹn hồn sông nước
Xa đất trời quê ôm bóng quê

Xem tiếp...

(tiếp theo và hết)

Bên trong căn nhà, Tom Miller, tên chủ doanh trại, người cầm đầu lũ phát-xít, thân mật giới thiệu con chó với Bobby:
- Tôi gọi nó là Đại Cẩu. Rất trung thành. Cũng thuộc giống da trắng thuần chủng đó cha.
Một tay xoa đầu con Đại Cẩu, hắn nháy mắt chàng, miệng cười tủm tỉm:
- Giống da trắng chúng mình phải biết đoàn kết, đúng không Bobby.
Rồi hắn phá lên cười như bị ai thọc léc:
- Mày cứ nựng nó đi. Đại Cẩu rất ngoan, không cắn chết ai đâu trừ khi tao ra lệnh.

Xem tiếp...

alt
CẢNH

Cồn đá ven sông
Cá nhỏ tung tăng
Mở hội

Lá phủ ngập hồ
Đôi vịt trời kêu
Dậy sóng

Xem tiếp...

(tiếp theo)

Cả bốn người ngồi vào bàn dùng bữa cơm chiều. Medina lầm lì ngồi ăn, hà tiện từng lời nói. Lâu lâu gã lại nạt nộ gã bồi làm tên này co rúm người như con cuốn chiếu. Đang ăn, gã ngoắc tay gọi một tên cận vệ đang đứng khoanh tay phía sau. Tên cận vệ bước nhẹ đến bên cạnh, lễ phép khom người nghe lệnh. Gã nói nhỏ vào tai tên cận vệ. Hắn lùi lại, cúi đầu chào, xoay người và biến mất sau cánh cửa kéo. Sheila nhíu mày nhìn Bobby. Chàng lắc đầu nhè nhẹ và bóp nhẹ cánh tay ngăn cản nàng đứng dậy đi vào phòng rửa mặt. Chưa đến lúc phải làm liều.

Xem tiếp...

Hai cô chạy bàn đứng ở quầy rượu đang kháo chuyện với nhau, chờ rượu để bưng cho khách. Miệng cô tóc nâu vắt vẻo điếu thuốc lá. Cô hít đẫy một hơi, hai ngón tay đưa lên kẹp điếu thuốc, chu môi thổi phù một luồng khói dày đặc màu trắng đục bay vụt lên trần nhà, ngón tay trỏ đập nhẹ trên thân điếu thuốc làm rụng mẩu tàn dài thoòng lên cái đĩa nằm trên quầy rượu. Những động tác thuần thục điệu nghệ đó chứng tỏ cô đã nghiện hút lâu năm.

  Cô tóc vàng liếc mắt nhìn cô gái hút thuốc:

- Ê! Mày nói hay tao nói? Hay thôi mày nói đi.

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.