Chưa bao giờ ta nhớ như hôm nay,
mưa tuôn trào, lòng buồn như chấu cắn,
Vò rượu vơi mong mỏi, bạn phương nào?

Xưa lúc gặp không cần vội vã,
Bình rượu lưng, bạn đến lại thêm đầy,
Rượu ngày xưa: Cây lý, cây mai,
Đong từng xị vẫn thấy đời sao hồng quá.

Chưa cạn ly lại... bấm bấm không thôi,
Làm ta ghét lây... cái điện thoại,
Bao năm trước làm gì có di động?
Mà sao tình, bạn, vẫn long lanh?

Chiều nay ta uống dưới mưa,
Mưa say ta ướt từ trong cõi lòng.

 Tuấn Quỳnh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.