Ta đã nợ nhau từ muôn  kiếp trước
Nợ quá nhiều nên chẳng thể trả xong
Chạy trốn mãi nhưng nào đâu thoát được
Tình đôi ta vương vấn đến ngàn  năm

Tình yêu đến lắm khi như kẻ trộm
Nên tim ta bị đánh cắp lúc nào
Khi biết được thì tim đà nhỏ máu
Và lệ thì như suối mãi  tuôn trào

Dẫu biết khổ nhưng nào ai tránh được
Định mệnh đời vẫn phải gánh thế thôi!
Ôi! nỗi đau dịu dàng ai mong đợi.
Ôi tình yêu ! ôi lẽ sống của đời...

 Trần Kim Loan
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.