Tôi từ thăm thẳm trùng dương lại
Một sớm về đây chẳng thấy ai
Ngõ đổ rào xiêu vườn cỏ dại
Sân hoang lá rụng phủ hiên ngoài

Lòng bỗng chùng theo nổi nhớ xưa
Những chiều nắng muộn sớm mưa trưa
Những đêm thao thức chờ trăng sáng
Trăng trãi vàng hoe mấy ngọn dừa

Ba thả buồn theo tiếng lục huyền
Nhắp từng ngụm nhỏ tách trà tiên
Miệng ngâm khe khẻ câu Kiều dậm
Ba gật gù theo ý thánh hiền

Mẹ vẫn lăng xăng sáng tới chiều
Căn nhà bếp đó lắm nồi niêu
Những trưa hè vắng bên gốc khế
Mẹ ngồi se chỉ xỏ kim thêu

Thưở nhỏ tôi đi dạo khắp làng
Ra đình trốn hái trộm hoa sen
Những hoa bưởi trắng bên hàng xóm
Cũng ních đầy hai túi áo len

Có cánh đồng xa cuối bãi xa
Có con sông nhỏ nước hiền hòa
Những chiều nghỉ học ngồi câu cá
Ngắm những cánh diều bay thướt tha

Bên ngõ có hai cội mai vàng
Mùa xuân hoa nở đẹp huy hoàng
Cánh hoa mơn mởn mềm như lụa
Theo gió bay đi phủ khắp vườn

Tôi trở về đứng ngơ ngẩn hồi lâu
Cứ hỏi lòng mình đang ở đâu
Tuổi trẻ hôm xưa nay trở lại
Quên mình tóc đã trắng phau phau .

 Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.