Mùa xuân sang cho đất trời rộng mở
Cho cỏ cây hoa lá dậy màu tươi
Cho trẻ thơ lóng lánh nụ cười vui
Cho hy vọng trong lòng người bừng nở

Nhưng mẹ ơi bỗng dưng con lại sợ
Sợ mùa xuân làm tóc mẹ phai màu
Sợ mùa xuân làm mờ đôi mắt mẹ
Làm làn da thêm nếp gấp thời gian

Khiến lưng mẹ còng thêm theo ngày tháng
Và đôi tay run rẩy mỗi khi cầm
Nhưng sợ nhất " ngày càng gần xa mẹ"
Bởi vậy nên con rất sợ mùa xuân

Dù mùa xuân có hoa đào nở thắm
Cho con thêm hạnh phúc được vun bồi
Nhưng vẫn thấy một chút gì xa vắng
Vì mùa xuân thiếu bóng mẹ bên đời

Mẹ giờ đây đã muôn trùng xa cách
Làm sao con có được nụ cười vui
Để giữ lại những ngày xưa yêu dấu
Bài thơ xụân viết gửi tạ ơn người

Phạm Thiên Thu

   

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.