Mẹ ơi! Con sợ thời gian
Khi đời mẹ lật từng trang sách buồn…

Sẽ chẳng bao giờ mẹ hiểu tại sao
Mỗi buổi sáng con đến dành chải tóc
Nhìn những sợi tóc mẹ rơi con rưng rưng muốn khóc
Vì con biết đó không đơn thuần là tác động của thời gian
Cố giữ gìn để mẹ khọi hoang mang
Khi căn bệnh rút ngắn dần sự sống
Biết níu kéo chỉ là ảo vọng
Ai làm người không tử biệt sinh ly
Con gượng đùa dù lệ muốn tràn mi
Để được thấy mẹ cười móm mém
Để được nghe mẹ thầm thì hoài niệm
Chuyện ngày xưa ba mẹ thương nhau
Bật chợt mẹ đưa tay khẽ vuốt lên đầu
Con thảng thốt làm rơi cả lược

Cả đời mẹ đã hy sinh không tiếc
Cho chúng con từng đứa được nên người
Ba ra đi khi mới nửa cuộc đời
Bao cay đắng mẹ một mình gánh chịu
Những đứa con dù lớn khôn cũng không bao giờ hiểu
Sự diệu kỳ của trái tim mẹ bao la
Hơn ba mươi năm trời
vừa làm mẹ, làm cha

 Lý Thuỵ Ý
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.