Ta là kẻ đi rừng mỏi gối
Gặp cành lan quên cả lối về
Và cứ thế ta ngồi ấp ủ
Một mùi hương vô ảo vô thường

Ta là kẻ sang sông lạc bến
Uống lời ca quên cả thời gian
Và cứ thế ngồi nghe người hát
Một điệu thơ biến ảo dị thường

Ta là kẻ xa quê rời phố
Mòn gót giày tìm bạn tri âm
Vẫn không quên giai điệu ngày về
Khắp nẻo đường hát nhớ quê hương

 Tuấn Quỳnh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.