Có người bất chợt  hỏi tôi
Sao làm thơ mãi cho người đã xa?

Ngại ngùng gió thổi đông qua
Mưa thu cũng ngỡ như là lệ rơi
Chỉ là kỷ niệm mà thôi
Hương xưa còn một khung trời dấu yêu
Tình xưa gợi nhớ ít nhiều
Thiên đường xưa- phủ rong rêu mất rồi!

Xa trông cánh hạc lưng trời
Chút tình xưa bỗng bồi hồi lòng đau
Ngậm ngùi viết một đôi câu
Bâng khuâng gởi mối tình đầu
Thế thôi.

 Trần Thị Mỹ Vân
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.