Khi bố tôi còn sống
Tôi luôn nghĩ bố sai
Khi bố tôi qua đời
Bắt đầu tôi giác ngộ

Tôi chính là người sai
Bây chừ hối đã muộn
Mộ bố đã xanh rì
Còn đâu lời chỉ bảo

Tôi một mình đơn côi
Bương trải giữa dòng đời
Không còn ai bênh đỡ
Lúc khó khăn chơi vơi

Bố ơi! bố ơi!
Nước mắt con đang lăn
Vì nghĩ sai về bố
Bố thứ tha bố nhé

 Hoàng Minh Hùng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.