Đã từ lâu,
Anh ngồi lặng lẽ,
Bên tách cà phê,
Rồi một hôm em đến
Nhẹ như áng mây chiều
Lòng anh sao lãng đãng
Bối rối làn khói bay...
Thơ anh viết vội trên hoa cải,
Riêng tặng mùa thu mây biết chăng ?
Gió cười gió bảo rằng không biết,
Mưa đã rơi rồi ướt áo ai ?

 Tuấn Quỳnh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.