Xa nhau rồi, cho tôi lần cúi mặt
Bẽ bàng trôi từng chiếc lá sầu đau
Lịm xuống mồ trống trải vội qua mau
Dựng bia đá niềm đau giờ trở lạnh

Người có biết mây buồn đem cô quạnh
Tưới vào lòng bao giọt lệ tương tư
Phút chia ly không một chút tạ từ
Cô đơn nhập linh hồn đang dẫy chết

Chiều bỏ ngõ dường như tình đã hết
Giăng mắt sầu rêu phủ ngập bờ yêu
Đường về nguồn sao bỗng thấy cô liêu ?
Hay rét buốt tạo thành cơn ly biệt

Đêm chưa ngủ, mơ nào trong duyên kiếp !?
Hãy đi đi đừng quay mặt khóc thầm
Trái tuổi hờn chồng chất vạn nghìn năm
Cay đắng xé tâm can này trăm mảnh

Thà ôm mối tình si đời cô quạnh
Giữ được lời chung thủy chẳng hề phai
Tấm lưng thề trao trọn vẹn cho ai ?
Nguyện cúi mặt như rằng không phản bội.

 Hàn Giang Tử
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.