Ta nén vào tim nỗi buồn tháng bảy
Nghe sầu dâng lên mắt tự bao giờ
Trời Sài Gòn ướt đẫm những cơn mưa
Đường phố vắng như nỗi lòng cô quạnh

Mưa tím lối nên chờ ai không đến
Giọt rưng rưng ướt tóc ướt vai gầy
Gió lạnh về cho tím cả bờ môi
Quay gót để nghe lòng buồn tê tái

Lòng bỗng sợ cơn mưa chiều , tháng bảy
Mưa ngậm ngùi , mưa ướt át , lê thê
Mưa giăng mây tím cả lối đi về
Mưa nhoà nhạt đôi mắt buồn lỡ hẹn

Trời tháng bảy làm nên nhiều kỷ niệm
Nhiều nỗi buồn , và lắm nỗi thương đau
Chắc tại trời cứ thích đổ mưa ngâu
Nên gió lạnh buốt vai người áo tím…

 Trần Thị Mỹ Vân
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.