Anh chẳng thể quên đâu
Chiều bến sông sóng vỗ
Bồi hồi từng hơi thở
Em thầm thì thương anh.

Em như làn sóng xanh
Anh như con thuyền cũ
Sóng mơn man, vần vũ
Thuyền chòng chành bão giông.

Thế mà giờ nói “không”
Sóng đã thành xa ngái?
Thuyền nay không còn lái
Biết trôi dạt phương nào?

Từng ngày ngóng đợi nhau
Đôi mắt thuyền phai nhạt
Sóng không thôi rào rạt
Sông thu vàng mênh mang.

 Nguyên Hùng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.