alt

Về thăm lại Quy Nhơn bây giờ.
Tôi biết làm sao quên được.
Chiếc cầu đó ngàn năm nay mới có.
Cầu cong cong, mày liễu bắt đôi bờ.
Trên vùng biển nước tan thành ngọc biếc
Vẫn âm thầm vỗ sóng bờ vui.

Sông lặng lẽ chở thuyền về Thị Nại
Để người đi không ngại đường về.

Về thăm lại Quy Nhơn bây giờ,
Tôi biết làm sao nói hết!
Đầm Thị-Nại từ muôn thuở trước
Vẫn âm thầm chờ đợi mảnh trăng xưa.
Mãi khắng khít chiếc thuyền con buôn lưới.

Tôi về đây, nhìn biển trời mênh mông rộng.
Qui Nhơn bây giờ đã lột bỏ vẻ hoang sơ.
Đương vươn lên với tầm cao mới   

Về thăm Quy Nhơn bây giờ.
Còn ai chờ ai? bên mộ Hàn Mặc Tử.
Hỏi bến sông trăng còn neo đậu bến thuyền xưa?
Bến Hoàng Hậu  nhớ dốc Mộng Cầm.
Như da diết len vào trong máu thịt.

Ai có hỏi Quy Nhơn bây giờ?
Tôi trả lời sao đây?
Từng đêm sóng biển ru bờ cát.
Mặc Tử ru hời, muôn tiếng thơ.

 Nguyễn Rãi
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.