Khi con bé bỏng về thăm
Mẹ ơi thôi đã mấy năm muộn màng
Bao lần nắng đổ trăng tan
Hắt hiu trên nấm mộ vàng hắt hiu
Dấu chân ai gió thổi xiêu
Bâng khuâng con nhớ một chiều năm xưa
Chân con theo bước mẹ về
Quanh co mấy nẻo đường quê mịt mùng                   

Xuống đò cùng mẹ sang sông
Tiền đò, con nhớ, một đồng mẹ ơi  
Mênh mông cát trải ngang trời
Đường đi những trái dương rơi rắc đầy
Bên bờ biển gió nồm bay
Sóng êm giỡn với cát đầy lao xao
Đưa tay mẹ trỏ núi cao
Kìa trông con bóng người nào vọng phu . . .

Buổi xưa xa đã mịt mù
Về đây nay ngỡ hồn du mấy đời
Trần gian mẹ vắng tăm hơi
Ai đem phủ kín một trời tang thương
Xác xơ kìa những hàng dương
Rưng rưng dải cát ngang đường rưng rưng
Khói đâu khói ở nửa lừng
Lửa nào sao nỡ nấu nung núi Bà
Thuyền ai cuối bãi vào ra
Sóng từng cơn nổi hay là cơn đau
Lang thang gió thổi ngang đầu
Trời xanh mây đã phai màu áo xưa.

 Lê Văn Ánh
(1974)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.