Nâng ly, hề nâng ly
Đời ta như quán trọ
Chợt đến rồi chợt đi
Lẽ thường tình trời đất
Bóng tà huy trăm năm

Bạn mời, hề nâng ly
Hành hương về cố quận
Thoảng mơ bay đại ngàn
Xa xanh là vô hạn
Trời rộng bóng đường quan

Bạn đi xa-ừ nhỉ
Đời lãng mạng cuộc chơi
Áo giang hồ rũ rợi
Phơi ở cuối chân rời
Mảnh buồn rơi quặn thắt

Cố hương, hề cố hương
Ta-người, ly rượu đắng
Nhắm tím chiều cô thôn
Hồn  thả lung linh khói
Mờ mịt đến đoạn trường !

 Nguyễn Như Tuân
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.