alt

Anh đưa em đi giữa màn sương
Trời Quy Nhơn như khung trời Đà Lạt
Cây đứng đón từng hạt mưa lất phất
Gió thu về lay động ánh đèn đêm
Anh khẽ gọi tên em
Giữa phố phường tĩnh lặng
Em siết chặt vòng tay
Trời đêm thanh vắng
Sưởi ấm lòng, hơi nóng tình anh
Những suy nghĩ mong manh
Tan dần trong sương khuya chớm lạnh
Những nỗi đau canh cánh
Của đời người
Hạnh phúc lẫn đắng cay…
Em muốn mãi như đêm nay
Như đêm đầu ta mới gặp
Trăng mờ sương khuất bóng
Lối đi về
Chỉ còn anh và em…

 Nguyễn Thị Tiết
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.