Anh bảo em chớ vướng bận tương lai,
Và hãy sống cho phút giây hiện tại!
Bởi chính đó là phút giây vô ngại…
Anh cùng em trong cõi tam tuyệt vời!

Anh bảo em rồi sẽ có ngày mai…
Từ hiện tại vượt bao điều sóng gió!
Anh và em chung thuyền qua bão tố,
Và ngày mai sẽ cập bến không ngờ!

Anh bảo em vơi nỗi sầu định mênh!
Chuyễn nỗi sầu thành bao nỗi nhớ thương,
Chuyễn nỗi sầu thành muôn vạn Yêu Thương,
Và anh sẽ về bên em mãi mãi…

Anh bảo rằng sẽ dìu em đi tới,
Hết quảng đường còn lại kiếp nhân sinh…
Dầu thời gian hữu hạn rất vô tình,
Nhưng ta vẫn còn nhau trong vạn kiếp!

 Trần Minh Nguyệt
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.