Anh là bờ còn em là biển
Anh và em duyên nợ trời ban
Để đôi ta nên nghĩa vợ chồng
Sống cho tới răng long đầu bạc

Bờ của em bao dung rộng lượng
Sống vị tha không óan trách biển bao giờ
Bờ ôm ấp che chở dòng nước mặn
Bờ nhẹ nhàng dỗ dành biển ngày đêm

Biển của anh trẻ dại ngang tàng
Lòng âm ỉ tạo con sóng dữ
Sóng lãng mạng lang thang cùng với gió
Sóng khoe mình ánh bạc buổi trăng lên

Có những lúc sóng đùa theo gió lạ
Cứ lang thang quên cả lối vào bờ
Bờ yêu biển gọi sóng say trở lại
Đừng lạnh lùng sóng lạc lối về đâu?

Cũng có lúc nước sông phạm nước biển
Sông ôm bờ đẩy biển tận khơi xa
Bờ thấm ngọt quên đi dòng nước mặn
Quên biển em quên nghĩa vợ tình chồng

Biển giận dữ trách bờ anh bạc bẽo
Sóng nổi cơn bão tố trận cuồng phong
Hất nước ngọt trở về dòng sông nhỏ
Sóng đánh bờ tan tác lòng biển đau

Chữ chung thủy mãi nằm trên trang sách
Lấy giáo điều dạy dỗ người thế gian
Nếu yêu nhau hãy rộng lượng kiên cường
Vì hạnh phúc do con tim bồi đắp..!.

  Hồng Thạnh
04/12/11
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.