Đi giữa vườn sa kê
Sao mà xanh biếc thế
Chiếc lá trầm ngâm kể
Về một thuở ngày xưa

Ngày ấy tôi ngây thơ
Sa kê còn non lắm
Lá như  bàn tay thắm
Vuốt ve dịu dàng tôi

Lúc ấy tôi chơi vơi
Chỉ cao hơn một tí
Bây giờ cây cổ thụ
Sao vẫn xanh ngời ngợi

Vậy mà bây giờ tôi
Trên đầu hai thứ tóc
Cây ơi! Cây xanh biếc
Nhớ cho tôi theo cùng.

 Lê Khánh Luận
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.