Anh có bờ vai chung thủy
Sao em không dựa vào đi?
Thời gian trôi nhanh nhẩu thế
Thương đi kẻo hết xuân thì…

Bờ vai như bài cổ thi
Là nơi yên bình muôn thuở
Nghiêng dần một phương trời nhớ
Tựa vào thơ mộng đêm ni !

Anh hứa sẽ không làm gì
Khi ghé vào nhau lặng lẽ
Chỉ một mùa yêu nhá khẻ
Đôi hồn đã chạm trăng khuya…

Bờ vai anh luôn đi về
Chực chờ tay ai vuốt nhẹ
Tóc em-sông dài là thế
Cột tình vào cõi mê mê !

Anh hứa sẽ không làm gì
Vì em  ngoan như mèo ướt
Ngủ đi,lông mi dài thượt
Mắt nhìn xiêu đổ sơn khê !

Bờ vai anh đây là quê
Em về ấm êm mà tựa
Ngàn năm vẫn còn  chong cửa
Đợi người cách mấy sơn khê…

 Trần Dzạ Lữ
( Sài Gòn tháng  11 năm 2011 )
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.