MỘT THOÁNG NGẬM NGÙI

Trong cuộc mưa cuồng gió tả tơi
Thiên hạ bao nhiêu kẻ đổi đời
Người ta mũ áo xênh xang cả
Chỉ có anh đầu tóc bạc thôi!

THẾ GIAN

Hoan hô đả đảo vô duyên
Cuộc đời vẫn cứ y nguyên chán phèo
Thằng quan ngọc cất vàng treo
Thằng dân thằng lính cứ nghèo xác xơ

TIẾNG VẠC KÊU SƯƠNG

Cứ dật dờ trăn trở đêm thâu
Thấy xa xa tít một tinh cầu
Nghe trong tiền kiếp cuồng mê đó
Tiếng vạc kêu sương đến não nề

THANH THẢN

Rồi những buồn vui cũng bọt bèo
Ân tình ân nghĩa cũng tàn theo
Ta về đóng cửa ôm thơ ngủ
Thấy mình bên suối hóa thông reo

 Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.