Tôi trót mơ một sớm mùa đông
Ngàn cây trơ lá thỏang lạnh lùng
Trời cao thăm thẳm xanh mầu mắt
Gió lạnh và hồn bỗng bâng khuâng!

Tôi trót yêu một sớm mùa Đông
Cội cây đơn độc giữa muôn trùng
Biển sâu hun hút… Ôi mầu mắt!
Sóng vỗ ru tình ai mênh mông!

Tôi trót mơ một tối mùa Đông
Hàng cây nghiêng bóng dáng âm thầm
Sao lên ngời chiếu lung linh mắt
Đêm hé môi cười nụ nhớ nhung…

 Uyên Hạnh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.