(Họa lại bài thơ của Ng Văn Trúc)

Đứng cuối gió hướng về em thương nhớ
Có phải chiều nay, gió đến từ em
Qua rừng ngâu hay từ tóc em sang
Mà tỏa ngát hương thơm thơ mộng

Gầy guộc quá, những nét hình của gió
Nhớ em xưa, ngồi ngã bóng xuân êm
Như tiếng ai, hát thì thầm trong cỏ
Đất cũng rưng rưng giây phút yếu mềm

Hiểu chứ, bây chừ, dù quá trễ
Ngày đang tan, như  mùa cũ đang tan
Ở lại cùng anh chỉ còn tưởng tiếc
Những lá đời xanh chầm chậm úa tàn

Đứng với gió, suốt chiều hiu hắt
Thổi lòng anh phiền muộn bay xa
Đâu phải trăm năm, đời người ngắn quá
Hạnh phúc cùng ta chẳng thể lâu dài.

 Cúc Trắng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.