Anh  bây giờ như loài cỏ khô
Ôm  chút gió cho lòng run  lá
Giữa phố phường âm thầm  kẻ lạ
Với người yêu  như gã bạc tình

Anh  bây giờ lều cỏ ẩn mình
Mặc thế sự sớm mưa chiều nắng
Đêm mê mãi sao dời nguyệt lặn
Ngày tịnh thiền  nghiền ngẫm  Lão Trang

Anh  bây giờ như con suối hoang
Cạn kiệt nước  phơi lòng sỏi đá
Cứ  mong mỏi trời cho phép lạ
Được  mưa nguồn đầy lại  dòng trong

Anh bây giờ như người hát rong
Tích tịch tình tang ôm đàn bát phố
Miệng nghêu ngao dăm bài hoài cổ        
Chẳng ai nghe  vẫn hát nhiệt  thành

Anh cả đời  khao khát trời xanh
Một thiên đường hương hoa lồng lộng
Có thương  yêu sắt son  cháy bỏng
Và quê hương ấm áp mặt trời

Anh   bây giờ thuyền dạt  bèo trôi                                     
Nổi bập bềnh theo con sóng lũ
Nhớ tha thiết  bờ xưa bến cũ
Nhưng bờ đâu và bến ở đâu ! ?

Anh  bây giờ   tóc trắng phau phau
Thơ vẫn nóng  máu hồng lửa đỏ
Yêu vô cùng cuộc đời  bé nhỏ
Ai ghét thương  cũng chịu cũng đành !

Làm con chim đứng hót một mình  !

 Trần Hoan Trinh
(Giao thừa Nhâm Thìn 2012)


Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.