alt

Em đứng dưới ánh đèn đường hiu hắt
Dáng thẩn thờ như mong ngóng chờ ai
Bước lui tới bên cổng trường khép chặt
Trên bờ lưng buông một mái tóc dài

Chợt thấy tôi em vội vàng quay mặt
Định bỏ đi nhưng  bỗng đứng lại nhìn
Chút lấp lánh  rạng ngời trong khóe mắt
Rồi vỡ oà trong tiếng hót như chim

Chòang ôm tôi em nghẹn ngào bật khóc
Nghe thiết tha  và cảm động  không ngờ
Người học trò một thời thân thiết nhất
Đẹp như tiên và trong sáng như mơ

Là em đó ! Ngày nào ôm cặp vở
Trên sân trường giữa chúng bạn tung tăng
Ngồi trong lớp mộng mơ qua cửa sổ
Nhìn trời xanh muốn  hóa cánh chim bằng

Là em đó ! Người học trò son sắt
Chiều tan trường cứ ngơ ngẩn bâng khuâng
Trên đường về  dùng dằng ngỏanh mặt
Nhìn trường yêu  muốn ôm hết  vào lòng

Em nổi trôi theo cuộc đời lăn lóc
Đi muôn phương rồi nay trở về đây
Muốn nhìn lại một chút gì đã mất
Nên đêm nay đứng ở ngã tư này

Cầm thật chặt hai bàn tay lạnh buốt
Tôi bồi hồi trong thông cảm sẻ chia
Bao buồn vui  một thời xa lăn lắc
Nghe trên vai nước mắt ướt đầm đìa

Đêm đã khuya và con đường đã vắng
Em miên man với kỷ niệm quay về
Tôi cũng thế thả hồn  theo năm tháng
Bên học trò bên bục  giảng say mê

Bỗng ngây ngất niềm tin xưa trở lại
Lòng khô cằn như  ấm áp mưa xuân
Em còn đó và tôi còn em mãi
Dẫu trường kia đã dâu biển bao lần !

   
Tôi đứng lặng nghe sân trường nổi gió
Thổi vi vu trong suốt đáy hồn mình !
Cuộc tái ngộ hình như không có thật
Bởi  đêm đêm tôi vẫn  mãi đi tìm .

  Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.