Làm dâu lần đầu nấu củi rơm
Nồi cơm to tướng bê không nổi
Khệ nệ nhắc lên một cái kiềng
Chất rơm đầy bếp châm mồi lửa
Lửa cháy bừng to hết cả hồn
Gáo nước tát vào lửa tắt ngúm
Bụi tro mù mịt khắp mọi nơi
Hì hục loay hoay nồi cơm sống
Mẹ về, mẹ giúp chẳng mắng la
Mẹ hiểu dâu mẹ người thành phố

Đào Trịnh
  
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.