Mẹ qua phố tuổi già nua gánh nặng
Gánh hàng rong mua cơm áo xứ người
Ngày bỏ quê mẹ đã ngồi khóc ngất
Thương mái tranh nghèo gió xé tả tơi

Mẹ qua phố phất phơ đầu tóc bạc
Không người quen đời già khụ còn buồn
Đêm ập xuống ngồi đầu đường đốt lá
Mẹ hong đời không ấm lúc tha phương

Con của mẹ có hai thằng quân dịch
Ở đồn xa nên ít dịp về thăm
Thư gửi con mẹ nhờ người viết hộ
Gói theo cùng nước mắt chan cơm

Có những ngày bán hàng rong dọc chợ
Mẹ cố dò la tin tức hoà bình
Người nói đông kẻ nói tây chẳng biết
Đến khi nào chấm dứt chiến tranh

Chờ tàn cuộc nên lòng không sao ngủ
Mẹ ngồi hò câu mái đẩy khuya căm
Bên mái trọ con thằn lằn cảm động
Rụng một vài chặc lưỡi thương tâm

 Trần Dzạ Lữ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.