Ôm nửa vầng trăng lạnh
Ta về bên trời cao
Hát điên đời hiu quạnh
Chống gậy nhìn mưa mau

Tuổi nay gần tam thập
Sống lẻ như đá mòn
Bằng hữu mù tăm tắp
Tình nhân như dao đâm

Mấy năm rồi không gặp
Hồn nứt nổi âm thầm
Nhất tuý buồn thêm đậm
Ca ngâm vời cỏ cây

Cũng chỉ màu khói sương
Ngẫm nghĩ hoài hương đỏ
Mắt mờ đường chiêm bao
Ngắt một cành hoa nhỏ
Nhớ thu biếc hôm nào
Hồn ta chao chớn gió
Nay biết về nơi đâu.

 Trần Dzạ Lữ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.