Ngày xưa có một thời
Ta yêu nhau thắm thiết
Ngỡ chết được vì  nhau
Dẫu cho người bội bạc
Ta vẫn một lòng yêu

Ngày xưa ta dại khờ
Ngỡ tình yêu vĩnh cửu
Ngỡ tình là kim cương
Ngỡ người là thần tượng
Là Chúa của lòng ta

Ngày xưa ta bé dại
Nhìn đời mắt trong veo
Ngỡ lòng người là đá
Ngỡ tình người sắt son
Ngỡ người yêu ta thật

Có ai ngờ thời gian
Chứng minh điều ngược lại
Lòng người chỉ là giấy
Chỉ  đốm lửa  nhỏ  thôi
Giấy cũng thành tro bụi

Dù lòng người là đá
Cũng chỉ là đá vôi
Nên nước chưa xoáy hết
Đá cũng rã tan rồi
Nên chi tình  cũng  vậy

Ta một thời lao đao
Bởi  tình người bội bạc
Tưởng mình sáng mắt ra
Nhưng sao hoài tăm tối
Cho đến tận cuối đời

Ai cười ta dại dột
Cũng đành chịu vậy thôi
Ngựa đua đến vòng cuối
Mới định được sức bền
Ta yêu đến phút cuối
Mới biết mình ngu si

 Phạm thiên Thu
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.