Đã hẹn là không yêu nữa  
Một lần lỡ cả đời thơ  
Đã quyết một lần dang dở
Thì xin mang tiếng hững hờ

Người có tóc xanh tơ liễu  
Người có nhan sắc nhạn sa  
Tôi nửa cung đàn lạc điệu  
Mệt rồi chuyện bướm ong hoa  

Người có má hồng vừa thắm  
Tôi còn hoa vỡ ngày xưa  
Tôi còn một linh hồn đắng  
Từ ngày tay vẫy tiễn đưa  

Người có tim hồng xuân mộng  
Tôi có con tim sầu thương  
Hôm qua gặp gỡ bên đường  
Tôi nhớ chiều xưa gió lộng  

Yêu tôi xin người đo đắn
Tôi rằng tôi sợ dở dang  
Phố phường son son phấn phấn
Chắc chi duyên đó đá vàng!

Tôi còn hai tay mười ngón
Tôi còn sầu nặng vai đầy
Từng đêm ôm thơ thao thức  
Nghe buồn cao vút trời mây

Hôm qua đọc lá thư người
Rồi đọc lại thư ngày ấy
Bỗng dưng lòng nghe ngậm ngùi
Ô tình yêu nào cũng vậy !

 Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.