Ru em tôi đã khàn hơi
Vực sâu dội lại những lời ru đau
Ngày xưa đưa đón chờ nhau
Bây giờ: cau đổ ngọn cau sau vườn

Ru em đã ngút cung thương
Tiếng ca rời rã bên đường gió mưa
Bây giờ trăng nước về chưa?
Cung trầm ai đó mới vừa đổ đi...

Ru em chín cõi kiêu kỳ
Rền trong hồn mỏi, trơ lì tim côi
Tôi thời vụng dại đôi môi
Nên chăng thuyền đã xa rời bến mơ!

Ru em câu đợi câu chờ
Câu than câu thở, mắt mờ dáng ai?
Hơi tàn hồn cũng chia hai
Góp gom phút cuối- Ghi vài giọng ru...

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.