Ngày cuối thu! Mẹ đi không từ giã
Mưa nhà mình, buồn nhớ quá mẹ ơi!
Ngày mẹ đi, con không nhìn thấy mẹ
Biển đời con, đã khép kín từ đây

Ngày mẹ đi, là đời con bỏ ngỏ
Dạ con sầu, trên cả nỗi đau thương
Con không đủ vòng tay, gìn giữ mẹ
Để một đời, ray rức lắm mẹ ơi!

Ngày mẹ đi, mưa chiều giăng khắp phố
Phố thân quen, mà cứ ngỡ xa vời
Mưa thấm trong lòng, mưa đã mù khơi
Mưa ướt đẫm, nỗi lòng con nhớ mẹ
Buồn lắm mẹ ơi! Nỗi lòng con trẻ.
Chiều mưa bay, làm trống lạnh đời con
Như biển đời, làm dậy sóng chơi vơi!
Để thuyền nhỏ, xoay phía nào cũng sóng.

Đây biển nhớ, trong tháng năm còn lại
Con xin dâng, một nỗi nhớ thương người.

 Nguyễn Rãi
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.