"Quê hương em nghèo lắm ai ơi..."
Xin được phép nói thay một dòng sông: Cảm ơn trái tim nhân ái của Người
đã giúp đỡ nạn nhân bão lụt miền Trung.
VDL

Ôi giọng Huế từ bờ môi em vọng lại
Làm dịu hồn anh đang quay quắt cô đơn
Chung quanh ta cuộc đời đang hối hả
Anh yêu em bao giấc ngủ chập chờn...

Hương Giang ơi làn tóc em còn bay?
Dòng máu từ tim em còn trôi?
Sao thiên tai cứ làm em tôi khổ
Chiến tranh không còn, sao bão tố chưa thôi…

Trăng đêm nay khuyết bên sau Thiên Mụ
Gió sông ùa lạnh giá cả tim ta
Cầu Trường Tiền ngã mình trời vào tối
Cuồng nước trôi mau như rượt đuổi hồn ma

Ôi bao hương linh đâu đây lãng vãng
Người chưa đi sao, từ dạo chiến tranh về?
Nước mắt em yêu mặn hòa dòng nước lũ
Xác em đâu, cát bụi vội vàng lấp nỗi tái tê

Nơi tha phương anh từng đêm khắc khoải
Nhốt mình vào trong thế giới của thơ
Chỉ trong thơ, tim em và anh cùng nhịp
Và hôn môi nhau để ta sống trọn từng giờ

Làn mây trắng vẽ hình em giữa trời xanh
Tuyết trắng trinh nguyên của Thiên thần
Khói thơ anh dệt thành áo em đang mặc
Như ôm chặt em giữa buốt giá trời đông

Em có Huế như khoang thuyền Vỹ dạ?
Em có mộng mơ sương rơi làm ước tóc anh?
Em có thương ai mà không bao giờ hò hẹn?
Vâng, Huế trong tim, dòng máu chảy thôi đành...

Hương Giang ơi, em không chỉ là một dòng sông
Em là người yêu của thi nhân
Linh hồn anh chỉ có em thấu hiểu
Khi con tim ta nghe nhịp thở rất gần

Em hóa thân người con gái Huế
Một giây phút thôi, ta tựa vai nhau
Anh vuốt mái tóc em, nghe tim rung động
Nghe hơi thở em, nhè nhẹ chút thương đau

Đôi môi em đâu? Cho anh dòng mật ngọt
Thân anh rã rời những năm tháng tha phương
Anh hôn đôi mắt em long lanh giọt lệ
Hôn trái tim em, giữ tận hồn anh một thoáng hương...

 Trăng Khuyết -- Võ Duy Linh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.