Nước nước trời trời
Thênh thang bước một đời phóng khoáng
Mây bao sắc bay qua người phiêu lãng
Mảnh tình thơ tản mạn ý giang sơn
“ Chén rượu hoàng hoa cơn chếnh choáng
Câu thơ Bạch Tuyết lúc ngâm nga”(*)


Người nghệ sĩ, cõi ta bà, đi trong mơ, về giữa mộng
Ta đi giữa mênh mang tình lồng lộng
Hồn mở ngõ cùng nước trời cao rộng
Có gì đâu mà ngóng ngóng chờ chờ
Còn ta, còn mộng, còn mơ.


(*) : trong “Nước Trời Một Vẻ” của Trương  Quốc Dụng.

 Lê Khánh Luận
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.