alt
Em nghiêng nón qua cầu cho mưa ướt
Anh một mình đứng góc phố làm thơ……
                                                    T.H.T


Năm học ấy em bước chân vào lớp
Chào thầy xong đi vội vã đến bàn
Có người  thấy cả hồn mình choáng ngợp
Như bất ngờ chìm đắm giữa hào quang….

Em e thẹn ngỡ ngàng nhìn xuống lớp
Mắt to đen và đôi má ửng hồng
Bàn tay ngọc vô tình đưa vuốt tóc
Gió  bềnh bồng trên hai áng mi cong

Em nhẹ nhàng mở cặp vở học sinh
Dáng ngây thơ  và hồn nhiên đến lạ
Tà áo trắng khép đôi chân bé nhỏ
Vòng lưng thon mềm mại đẹp hiền hoà

Buồi học  chiều tiếng thầy giảng  thiết tha
Lo mơ mộng có học hành chi được
Cứ mãi mê nhìn em ngồi phía trước
Tóc dài đen xoã kín cả bờ vai

Thầy gọi em lên bảng  sửa  bài
Bỗng cuống quít như tên mình thầy gọi
Theo từng chữ từng lời em  nói
Phấn tay em  mà tay ai lại run run

Em quay  lui có bắt gặp mắt ai không
Đang ngây dại ngắm nhìn  em say đắm
Em mỉm cười rạng ngời  ánh sáng
Đẹp vô cùng như một đoá quỳnh  dung

…Rồi  si mê đến  hết mùa đông
Cả mùa xuân và mùa hè năm ấy
Lòng ấp ủ một tình yêu bỏng cháy
Giữa trần gian như có một thiên đường .

…Mùa thu sau em không trở lại trường
Cả mùa thu sau và mùa thu sau nữa….
Để một người cứ mỏi mòn chờ đợi
Cây  phượng già bên cổng cũng bâng khuâng  

Em có bao giờ nhớ lớp xưa không ?
Nhớ bạn nhớ thầy nhớ bàn nhớ ghế
Nhớ  sớm mưa giăng,nhớ  chiều nắng xế
Nhớ sân trường áo lụa trắng bay bay

Có bao giờ em nhớ tay trong tay
Chạy nhảy tung tăng, nói cười ríu rít
Nhớ những bài thơ tình thắm thiết
Trên hành lang đứng  viết tặng nhau…..

….Và thế đó một mối tình đầu
Đành câm lặng theo thời gian khép kín
Nhưng xa cách dẫu đầu sông cuối biển
Tận đáy lòng họ vẫn nhớ đến nhau

…Mối tình học trò nào có gì đâu
Nhưng  bất tử và muôn năm vẫn mới
Gặp một lần nhưng một đời chờ đợi !
Và vấn vương  cho đến phút tàn hơi !

Mối tình học trò đẹp như ánh mặt trời .

 Trần Hoan Trinh

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.