(Tặng Võ Văn Trung. CANNADA).

Đá buồn, sỏi nhớ gót xưa
Cội mai vàng nở lưa thưa nụ đời
Bờ ao nước lộng mây trời
Bóng ai giặt áo mộng rời lung linh

Tôi về lạc nẻo phiêu linh
Bốn mươi năm bổng một mình ngẩn ngơ
Nhà xưa vườn cũ bơ thờ
Hàng cau héo hắt ngóng chờ tự lâu

Tôi tha phương vạn cơ cầu
Bỏ rơi nỗi nhớ bên cầu nước xuôi
Bạc đầu ân hận khôn nguôi
Hồi hương nước mắt bùi ngùi đọng mi

Mẹ cha âm cảnh từ ly
Đứa con lưu lạc nói gì được đây?
Sân nhà xưa lá rụng đầy
Sáu mươi tuổi chẵn hao gầy ăn năn...

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.