Anh đã quen nghe giọng nói tiếng cười
Mỗi ngày không gọi nhau vài lần thì nhớ
Thu Sài gòn sáng ra đường gặp gió
Chỉ lo em dễ cảm lạnh giống mình.

Giọng nói em thanh như ngọc, lung linh
Tiếng cười em quá hồn nhiên trong sáng
Nghe em nói nơi lòng anh chợt ấm
Để lại sau lưng bao lo lắng thường ngày

Em cứ hồn nhiên như cỏ như cây
Như mưa hạ, như chiều thu ngập nắng
Cầu cho em dù ngọt ngào, cay đắng
Nụ cười hiền vẫn ấm áp trên môi

Cám ơn em, cám ơn cuộc đời
Cho anh gặp uống say lời thơm ngọt
Để đêm đêm trong cơn mơ bất chợt
Bỗng mỉm cười như đang được bên em!

 Nguyên Hùng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.