Con người sinh ra thuộc hai miền sáng tối
và những lát cắt đời mình phân giải

... Con đường chênh vênh đời gập ghềnh xuôi ngược
nên không cầm được nỗi lo âu.
hằng đêm những que diêm thay nhau lóe sáng
khói thuốc tượng hình – khói buốt từ tim tỏa cà phương người
có khắc khoải rơi không thành tiếng
không gian 18 chiều chạm đáy bờ em?
có khoảng lặng trong tôi đầy âm hưởng
em mơ gì – giấc ngủ có bình yên.

Xin hai miền sáng tối thương lượng với ước muốn bằng cơn ngủ mê
- À ...! ơ ...! ngủ đi bóng mắt
bầu trời đã sửng sờ
lá đổ chật đường mơ
em ướt bao nhiêu ...

Hai miền sáng tối – Em vay một thời thiếu phụ, trả vào đêm con gái
- Đêm mặn mòi nguyên trinh

Giờ, em cầm cơn mưa tưới vào đâu – để gió không nao lòng

Tôi không còn trẻ như trời, để sớm mai nào cũng mới
và  đêm về là bắt đầu cho một giấc chiêm bao.

Hai miền sáng tối !
không có giấc mơ nào làm mái nhà
tôi hoảng hốt tìm đêm cư ngụ ...


 Đào Duy Anh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.