Nếu không vì ta mà trái đất có mặt?
biển ơi! sao còn mặc khải những nỗi buồn ...
để nước mắt em cũng dập dờn như sóng

Ơi tấm lưng trần của sóng
sủi mặt vào đâu
những xung động trong lòng sâu làm con sóng mẫn tuệ hơn để thấy nhiều khê rỗng
đời sống lơ mơ thức
chẻ băm ý thức còn lại mớ bầy nhầy con chữ
nỗi buồn tĩnh táo!
những bằng lòng chỉ là cảm nhận chưa bao giờ thấu đáy

Trong đa đoan người
chắc chiu em chợt rùng mình
ta van em đừng khóc
vắt cạn nước mắt là làm đầy thêm thống khổ
một mai đỉnh chiều băng rửa
ta cam lòng trái tim quặn thắt ...
(cuộc sống nên chăng nơi thí nghiệm đời mình?)

Gió đã thổi tự dưng
ai mắc cạn trên đường tìm phiên bản đối chứng mình
chờ vòng quay ư?
khởi điểm đã chắc gì

... Sẽ còn lại những gì còn lại
trong cõi mở của mắt mở
mong em cười giông bão ...

 Đào Duy Anh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.